Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 414: Hẹn gặp
Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:28
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên bàn, cành lê trĩu tuyết trắng tinh khôi, đất, nam t.ử quỳ mọp run rẩy. Lớp phong bào màu trắng quấn quanh , trông mong manh, tiều tụy như vùi trong tuyết.
Tư Đồ Xuân tuy xuân sắc tàn, nhưng phong vận vẫn còn đọng , nét diễm lệ ngày nào từng khuynh đảo bao thiếu gia kinh thành nay đang khúm núm một thiếu niên lạnh lùng.
Tư Đồ Xuân len lén ngẩng đầu lên, chỉ thấy trong mắt vị thiếu niên bề tựa hồ ngưng tụ bão tuyết, lạnh lẽo thấu xương.
"Chỉ thế mà thôi? Đêm lưu Trường Xuân Viện, ngươi chẳng lẽ hề nuôi dã tâm chộp lấy nhược điểm để thao túng trong lòng bàn tay ?".
Ánh mắt Tư Đồ Xuân khẽ biến đổi, chiêu trò quả thực là ngón nghề quen thuộc của Trường Xuân Viện. Quan triều đình và đám công t.ử kinh thành tới đây, kẻ cốt để nịnh bợ An công công, kẻ thì đắm chìm trong thú vui xác thịt. phàm bước qua cửa Trường Xuân Viện, đêm đầu tiên kiểu gì cũng thưởng thức một chén Mê Hồn thang. Chờ khách say giấc nồng, bọn chúng sẽ mời họa sư tới, phác họa rành rành cảnh mây mưa điên đảo thành những cuốn xuân cung đồ, giấu kín mật thất.
Nắm trong tay thứ vũ khí chí mạng , chúng mặc sức uy hiếp, điều khiển đám quan , công t.ử ngoan ngoãn phục tùng. Giới văn nhân tuy thích thói phong lưu, nhưng coi trọng sĩ diện hơn cả mạng sống. Chẳng ai cuốn xuân cung đồ của phát tán khắp hang cùng ngõ hẻm, bôi tro trát trấu thanh danh, thậm chí tiếng nhơ còn lưu truyền đến muôn đời .
Chính vì lẽ đó, đám văn sĩ những thường xuyên vung tiền như nước ở Trường Xuân Viện, mà còn lôi kéo bằng hữu, môn sinh tới tụ tập mua vui. Lâu dần, những cuốn xuân cung đồ lưu trữ trong Trường Xuân Viện ngày một chất đống. Có thể , phân nửa vương công đại thần trong triều đều đang Trường Xuân Viện nắm thóp.
Bí mật tày trời , thiếu niên mắt thể tỏ tường đến ?
"Tiểu nhân dám!”.
Hôm nay Tư Đồ Xuân mặt dày tới đây là vì năm mươi vạn lượng bạc trắng , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám hé răng thừa nhận.
"Ta ghét nhất những kẻ dối trá. Nếu ngươi bản lĩnh dối chớp mắt, thì hãy đem cái bản lĩnh mà trình bày với Đông gia của ngươi về sự biến mất của năm mươi vạn lượng bạc ”.
Mộ Thanh phắt dậy, lưng bước chút do dự: "Tiễn khách!”.
Tư Đồ Xuân ngờ Mộ Thanh tuyệt tình đến thế. Hắn cuống quýt bật dậy, định gọi nàng nán , nhưng Lưu Hắc T.ử sừng sững chắn ngay cửa.
Tư Đồ Xuân chớp mắt một cái, một thanh chủy thủ sắc lạnh kề sát ấn đường đầy một tấc. Hắn nhớ mang máng thiếu niên . Chân thọt, da đen nhẻm, gầy gò. Nghe là một tiểu tư của phủ Đô đốc, lúc bưng lên mặt mũi còn đỏ bừng đến tận mang tai, rõ là rụt rè, bẽn lẽn. Nào ngờ cái tên nhút nhát chẳng dám ngẩng đầu ban nãy, giờ xuất quỷ nhập thần vung d.a.o chặn đường, ánh mắt sát khí đằng đằng.
"Đô đốc nhà chúng lệnh, tiễn khách”.
Gương mặt thiếu niên còn sót nửa tia e thẹn. Sát khí bừng bừng, tựa hồ chỉ cần dám nhúc nhích nửa bước, lưỡi d.a.o sẽ ngần ngại đoạt mạng ngay lập tức.
Tư Đồ Xuân cứng đờ dám ho he, nhưng bóng Mộ Thanh sắp khuất dạng, đành gào lớn:
"Đô đốc chuyện gì, tiểu nhân xin thề gì nấy, giấu giếm nửa lời. Cầu xin Đô đốc nán một bước”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-414-hen-gap.html.]
"Ta chẳng chuyện gì cả. Điều cần là gặp mặt Đông gia của các ngươi”.
Mộ Thanh dừng gót, xoay , ánh mắt hướng về phía Tư Đồ Xuân đang trân trân trong hoa sảnh:
"Bất luận ngươi bẩm báo thế nào, đến giờ Tý đêm nay, gặp bằng tại căn phòng hôm qua ở Trường Xuân Viện. Nếu , món nợ năm mươi vạn lượng , tự tay sẽ trình báo với Đông gia của các ngươi”.
Vốn dĩ hôm nay nàng định gặp Tư Đồ Xuân. nghĩ đến việc Trường Xuân Viện thất thoát một khoản bạc lớn như , Tư Đồ Xuân hẳn dám để An Hạc chuyện. Khả năng cao sẽ tìm cách khác để lấp khoản thiếu hụt . Chính vì thế, nàng mới quyết định gặp .
Ban đầu, nàng chỉ định dùng chuyện để uy hiếp, buộc vài việc. Không ngờ... phía Trường Xuân Viện dường như còn cất giấu một bí mật khác.
Dù đằng Trường Xuân Viện ẩn chứa bí mật tày trời gì chăng nữa, Mộ Thanh cũng chần chừ thêm. Đêm nay, nàng nhất định mặt đối mặt với An Hạc.
Canh hai đêm , Bộ Tích Hoan tìm đến gác xép, lúc đến ngụy trang kỹ càng.
Mộ Thanh thấy mang theo khuôn mặt của Nguyệt Sát, nhưng khóe môi phảng phất ý , mỗi bước đều toát lên vẻ tao nhã hào hoa, nhịn mà buông một câu nhàn nhạt: "Chướng mắt!”.
Bộ Tích Hoan bật , nắm lấy tay nàng thong thả bước ngoài. Hắn rõ đêm nay nàng tìm kẻ thù g.i.ế.c cha, trong lòng ắt hẳn nặng trĩu u sầu. Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y nàng trong lòng bàn tay , lực đạo truyền đến ấm áp, vững chãi lạ thường.
Khi hai xuống cầu thang, nhẹ nhàng : "Sẽ một ngày, và nàng thể đường đường chính chính, quang minh chính đại sánh bước bên đến bất cứ nơi nào thế gian ”.
Mộ Thanh ngước bóng lưng vững chãi của Bộ Tích Hoan. Chẳng rõ do cõi lòng đang nặng trĩu bởi nguyên do nào khác, nàng bỗng cảm thấy giọng của đêm nay vang vọng xa xăm, phiêu diêu tựa ảo ảnh tiên nhân. Từng bậc thang xuống mà ngỡ như đang bước lên thiên kiều, tựa hồ sắp sửa vũ hóa đăng tiên, tan sương khói.
Trái tim nàng bỗng chốc thắt . Trong vô thức, nàng xoay tay, siết chặt lấy bàn tay . Bước chân khẽ khựng , liếc bàn tay đang nắm chặt ống tay áo, khóe môi bất giác vương lên một nụ , ánh mắt tràn ngập tia sáng ấm áp, dịu dàng.
Suốt dọc đường, ai với ai lời nào. Khi hai đặt chân đến Trường Xuân Viện, An Hạc vẫn xuất hiện.
Tên quy nô chuyên nghề đưa rước khách đêm qua lăng xăng chạy đón Mộ Thanh phòng, đon đả bẩm báo:
"Chưởng sự lệnh, mời Đô đốc tạm nán đây dùng , đến giờ Tý ngài sẽ đích tiếp đón”.
Nụ của gã quy nô ranh mãnh, dâm đãng, dường như mười mươi đinh ninh rằng Mộ Thanh đêm qua trải qua một trận mây mưa hoan lạc với Tư Đồ Xuân, đêm nay ngứa ngáy khó nhịn nên mới vác mặt đến tìm vui.