Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 412: Bệ hạ ngày càng trẻ ra

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:26
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn bước khỏi cửa, Mộ Thanh và Bộ Tích Hoan trong phòng chờ đợi. Hai thêm câu nào. Chỉ một khắc , Tư Đồ Xuân , ôm trong lòng một chiếc hộp vuông. Hộp mở, đập mắt là từng xấp ngân phiếu cuộn chặt.

Mộ Thanh lấy đếm sơ qua, trong chiếc hộp chứa tới tận năm mươi vạn lượng bạc trắng.

"Tịch thu quốc khố”. Mộ Thanh đẩy chiếc hộp về phía Bộ Tích Hoan.

Bộ Tích Hoan híp mắt đón lấy: "Nương t.ử thật lo toan việc nhà”.

"Đây là nuôi gia đình”.

Mộ Thanh nắn gân , dậy bước .

"Đi thôi, đêm nay chúng về”.

Tư Đồ Xuân mất một khoản bạc khổng lồ của Trường Xuân Viện, khi tỉnh chắc chắn sẽ bẩm báo với An Hạc. Đêm nay khuya, An Hạc khó lòng xuất cung, ngoài thì cũng đợi đến tối mai.

Bộ Tích Hoan thong thả dậy, khi quên căn dặn Tư Đồ Xuân: "Nhớ kỹ, ngươi đ.á.n.h bạc với Anh Duệ Đô đốc và thua sạch tiền ”.

Tư Đồ Xuân giữa phòng, chậm chạp gật đầu.

Bộ Tích Hoan khép cửa , cùng Mộ Thanh rời . Người của Trường Xuân Viện thấy Mộ Thanh về nhanh như thì hết sức ngạc nhiên, nhưng chẳng ai dám cản trở. Hai cứ thế thản nhiên rời khỏi Trường Xuân Viện, về phủ Đô đốc.

Khi sắp đến cửa phủ, Mộ Thanh lên tiếng: "Ta tự phủ ”.

Nàng đêm nay lấy cớ lật thẻ bài sủng hạnh vị nam phi nào để xuất cung, nhưng một khi các nam phi sắp xếp ở trong phủ của các triều thần, ắt hẳn trong những phủ đó sẽ tai mắt của cung đình. Dù thế trong phủ, cũng khó đảm bảo vạn vô nhất thất. Nàng hiểu, việc đón các nam phi về kinh đồng nghĩa với việc cuộc chiến giữa và Nguyên gia đến hồi gay cấn, tuyệt đối thể để xảy bất kỳ sai sót nào lúc .

"Ừm”.

Bộ Tích Hoan ừ khẽ một tiếng, lười nhác dựa bức tường gạch xanh nơi góc phố. Nụ của ánh trăng lạnh lẽo mang theo nét mờ ảo khó tả.

Tuyết đọng trong các khe gạch. Nam t.ử khoác y phục thị vệ, mang khuôn mặt của Nguyệt Sát, nụ vẫn giữ vẻ bất cần.

Mộ Thanh mà thấy chướng mắt, nhưng nàng bảo lột mặt nạ . Đêm khuya vắng , nhưng cảnh giác bao giờ là thừa.

Nàng chỉ liếc lớp tuyết tường, cau mày cằn nhằn: "Rách áo thì đừng hòng bắt vá cho nữa đấy”.

Nghe xong, ánh mắt Bộ Tích Hoan sáng bừng tựa trăng rằm. Hắn , rời lưng khỏi bức tường gạch xanh, nhẹ giọng: "Không lạnh!”.

Nàng nào về cái áo, rõ ràng là sợ nhiễm lạnh. Nàng luôn là tỉ mỉ, trọng tình, chỉ là giỏi dùng lời để thể hiện mà thôi.

Ánh mắt nam t.ử như thấu tâm can nàng. Mộ Thanh ngoắt , bước thẳng về phía cổng phủ.

Bộ Tích Hoan lặng nơi góc phố, dõi theo nàng gõ cửa, Thạch Đại Hải mở cửa đón nàng . Đến khi cánh cổng đóng kín, mới hòa bóng đêm, lưng rời .

Phủ Tổng quản Nội vụ.

Trước Tết Thượng Nguyên, một tiểu viện biệt lập dọn dẹp sạch sẽ ở đây. Đám gia nhân, nữ quyến trong phủ đều cố tình tránh xa nơi , bởi lẽ kẻ đang sống bên trong mang một phận vô cùng nhạy cảm — đó là đứa con thứ mà phủ Tổng quản lén lút đưa tới hành cung Biện Hà từ nhiều năm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-412-be-ha-ngay-cang-tre-ra.html.]

Đứa con là do Bành Thuận, Tổng quản Nội vụ, nuôi nấng bên ngoài từ thuở bé. Mẹ vốn dĩ xuất thấp hèn là phường hát xướng, nhưng nhờ thừa hưởng nhan sắc kiều diễm từ , mới đưa hành cung Biện Hà.

Trong phủ chẳng ai ngờ sẽ ngày về. Đêm khuya thanh vắng, nến đỏ cháy như rơi lệ, âm thanh ân ái mập mờ từ trong phòng theo gió vang xa, khiến đám tiểu tư trực đêm bên ngoài thấy mà mặt đỏ tai hồng.

Cả trong lẫn ngoài tiểu viện đều Ngự Lâm Vệ canh gác cẩn mật. Đợi âm thanh ân ái trong phòng lắng xuống, một tên tiểu tư mới gọi , tay bưng theo một khay nóng.

Phạm Thông đón lấy khay ở ngay bậu cửa. Vừa bước chân phòng, một giọng khàn khàn cất lên từ trong lớp màn trướng hoa lệ: "Trà!”.

Phạm Thông kịp khép cửa vội vã bưng tới giường. Màn trướng vén lên, Bành công t.ử y phục xộc xệch, tự tay dâng chén đến mặt một sâu bên trong.

Người y phục trễ nải nửa vai, khi ngoái đầu , ánh mắt mị cốt như tơ, nét xuân tình giữa đôi mày như tranh vẽ vẫn phai nhạt. Hắn đón lấy chén , nhấp vài ngụm đưa trả ngoài trướng.

Phạm Thông vội vàng đưa tay đỡ lấy. Kẻ đó chẳng buồn liếc Phạm Thông lấy một cái, chỉ mỉm Bành công t.ử đang quỳ phục giường.

Màn trướng thả xuống. Phạm Thông bưng chén bước ngoài. Tên tiểu tư ngoài cửa vội vàng cúi gằm mặt, tim đập thình thịch liên hồi.

"Còn mau lui xuống”.

Lão thái giám với khuôn mặt lạnh như xác c.h.ế.t bỗng quát khẽ. Tên tiểu tư giật thót , chén tay suýt rơi choang xuống đất. Gã hoảng hốt khom , lật đật lui , tất tả chạy về phía thư phòng bẩm báo.

Tiểu tư khuất, cánh cửa sổ phía tiểu viện bỗng lặng lẽ mở . Một bóng vút nhanh phòng. Hai kẻ giường giật thon thót, thấy bóng dáng đó vội vã lăn xuống giường. Quần áo tuy vẫn xộc xệch, nhưng vẻ phong tình xuân sắc mặt bay biến sạch sẽ.

Cả hai đồng loạt quỳ rạp xuống, đồng thanh cung kính: "Chủ thượng!”.

Bộ Tích Hoan lên tiếng, thong thả xuống ghế. Hắn đưa tay tháo mặt nạ da , để lộ sắc mặt nhợt nhạt đến đáng sợ.

Hai tên thế lệnh dám lên, cũng chẳng dám ngẩng đầu. Phạm Thông bước , thấy sắc mặt của Bộ Tích Hoan, khuôn mặt vốn lạnh như c.h.ế.t của càng thêm phần u ám.

Hắn trầm giọng: "Lão nô thỉnh Cẩn Vương tới đây”.

"Nửa đêm nửa hôm, đang ở Hầu phủ, ngươi nghĩ lôi chắc”.

Bộ Tích Hoan tiện tay ném chiếc mặt nạ xuống bàn, nhàn nhạt : "Từ bao giờ mà ngươi giỏi giang đến thế?".

Phạm Thông dừng bước, xoay cung kính : "Vì Bệ hạ phân ưu vốn là bổn phận của lão nô. Dẫu liều cả tính mạng, lão nô cũng mời đến”.

Nghe , Bộ Tích Hoan khẽ bật , ném cho một cái lườm: "Trẫm thấy ngươi càng già cái miệng càng khéo đấy”.

Phạm Thông mí mắt cũng thèm chớp: "Bệ hạ thì ngày càng trẻ !”.

Hoàng thượng vốn chính chắn, suy nghĩ trưởng thành từ lúc còn thuở nhỏ. Từ tấm bé mài giũa tâm trí, nhẫn nhịn mưu đồ, giỏi việc quán xuyến đại cục. Thế mà nay, khi động chân tình, ngài mới thực sự sống đúng với độ tuổi của .

Đây là chuyện , nhưng e rằng cũng là chuyện .

 

 

Loading...