Với sự thông minh của nàng, dĩ nhiên nàng đang hỏi điều gì. Nàng tránh mà đáp. Đáng lẽ nên vui vì sự e thẹn hiếm thấy của nàng. càng trêu chọc. Sự ngượng ngùng của nàng, vẻ tức tối của nàng, những ánh mắt sắc như d.a.o nàng dành cho ... Mọi cảm xúc của nàng, chỉ cần là vì mà sinh , đều khiến vui đến nên lời.
"Muốn trừng mắt với thì hẳn mà trừng, sợ mỏi cổ ?".
Bộ Tích Hoan dở dở .
Vừa dứt lời, đầu ngón tay như vô tình khẽ chạm hõm eo nàng. Mộ Thanh lập tức thấy mềm nhũn, cả nghiêng ngả ngã lòng . Hắn mừng rỡ ôm trọn lấy thể mềm mại thơm ngát .
Nàng trừng mắt , ánh mắt như bốc lửa, khiến bật khẽ. Không nhịn , cúi đầu hôn nàng. Hương vị của nàng thanh mát như sương tuyết, hệt như chính con nàng. Thế nhưng thể mềm mại, trắng mịn, mang theo ấm và mùi hương khiến quyến luyến. Hai cảm giác tưởng như trái ngược hòa , khiến mãi chẳng thể quên.
Dần dần... ngay cả chút tự chủ cuối cùng cũng tan biến. Hắn kìm mà nuốt trọn những tiếng nức nở mơ hồ nơi môi nàng, ôm nàng quấn quýt hồi lâu, mới lưu luyến buông .
Nam t.ử gối đầu lên chiếc gối gấm. Mái tóc đen xõa lỏng, rơi ngực, che lấp làn da trắng như ngọc. Nửa gương mặt cúi thấp như tranh vẽ. Đáy mắt vẫn còn đọng dư vị triền miên kịp tan.
Đến khi ngước mắt nàng, ý lười nhác nơi khóe môi vẫn còn vương, giọng khàn khàn đầy từ tính: "Thế nào?".
Trong lời chút thở than, xen lẫn niềm vui khó giấu.
Uyên ương chung chăn, cởi xiêm áo, động phòng hoa chúc... chẳng đến bao giờ mới thành sự thật. Điều khiến vui điều gì khác. Mà là thể gần gũi nàng đến ... Thế nhưng nàng vẫn từng thật lòng giận .
Hai gò má thiếu nữ ửng hồng, đôi môi đỏ thắm, thở vẫn còn định. Trong đôi mắt vẻ hờn dỗi, chỉ còn ánh sắc bén như lưỡi dao. Chỉ là lưỡi d.a.o giờ đây như mây mù Vu Sơn phủ kín, mềm vài phần, còn sắc lạnh đến mức đả thương khác.
Nàng lâu lên tiếng. Tựa như đang chờ những gợn sóng trong lòng dần lắng xuống.
Hắn mỉm nàng. Nhìn ánh d.a.o trong đáy mắt nàng từng chút một xuyên qua tầng tầng mây mù, càng lúc càng trở nên trong trẻo và sắc bén.
Đến lúc ... mới thấy giọng thanh lãnh của nàng cất lên.
"Đêm nay đầu óc ngài chỉ nghĩ chuyện đó ?".
Giọng nàng trong trẻo như thường, còn chút mềm yếu hụt ban nãy.
Bộ Tích Hoan khỏi bật . Dù hiểu câu của nàng rốt cuộc ý gì, cũng đoán ... chắc chắn chẳng lời gì dễ .
"Vu Sơn mây mưa vốn là chuyện thường tình của con , nàng cũng , đừng là nàng thích".
Bộ Tích Hoan mỉm , đưa tay nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc rối bên má nàng. Ánh mắt dịu dàng quấn quýt, như dìm đó.
Mộ Thanh gạt tay . Nàng chỉ bình tĩnh khép vạt áo , che kín xuân sắc, ánh mắt vẫn trong trẻo, giọng cũng hết sức điềm nhiên:
"Đương nhiên là ".
"Hệ nội tiết của bình thường. Đại não, tủy sống, trung khu hưng phấn tình dục, các vùng cảm giác và hệ thần kinh dẫn truyền cũng đều hoạt động bình thường".
"Đối với sự khiêu khích của ngài, cơ thể đương nhiên sẽ phản ứng kịp thời và chính xác".
"Đó chỉ là bản năng sinh lý hình thành trong quá trình tiến hóa và di truyền của loài mà thôi".
“…”
"Loại ham là một hiện tượng sinh lý và tâm lý bình thường, sự phát sinh của nó liên quan mật thiết đến nền tảng sinh lý của hai giới".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-409-dung-noi-la-nang-khong-thich.html.]
"Nói chung, nam giới dễ kích thích bởi thị giác, còn nữ giới dễ khơi dậy bởi xúc giác".
"Sau khi kích thích, cơ thể sẽ trải qua hai quá trình. Một là quá trình tích tụ ham , hai là quá trình giải tỏa ham ".
“Thanh Thanh …!”.
"Theo nghiên cứu của , nếu loại ham quá mãnh liệt, vượt khỏi khả năng kiểm soát, thể sẽ dẫn đến những hậu quả phạm tội mang tính t.h.ả.m họa. Cho nên ngài...".
"Thanh Thanh".
Hắn khẽ cắt ngang lời nàng, mỉm hỏi: "Nàng... đang lo cho ?".
Đôi mắt nàng vẫn trong veo, giọng vẫn bình thản. Đó vốn là phong thái của Mộ Thanh. Bất kể khi nào, khí thế của nàng cũng từng thua kém ai. khi những lời , hai tay nàng luôn nắm chặt dải áo ngực, từ đầu đến cuối từng buông .
Mộ Thanh đáp.
Bộ Tích Hoan khẽ . Tiếng trầm thấp, đầy ý tứ. Nàng là thể chịu nổi một câu sai. Nếu lời gì đúng, nàng nhất định sẽ sửa ngay.
Đã sửa... thì tức là trúng .
Nam t.ử cúi đầu, dang tay ôm nàng lòng. Tiếng vui vẻ khẽ rung nơi lồng ngực.
"Thanh Thanh...".
"Nàng nàng đáng yêu đến nhường nào ?".
Những điều nàng ... hiểu mấy. Thế nhưng chẳng hiểu vì ... thấy nàng đáng yêu vô cùng.
Mộ Thanh đáp. Nàng chỉ cúi đầu nam t.ử đang đến vui vẻ mặt . Y phục trắng như tuyết, bờ vai tựa ngọc, ánh nến càng ánh lên vẻ ôn nhuận.
Nàng khẽ chau mày. Trong đôi mắt chỉ vẻ khó hiểu. Nàng... vẫn hiểu nổi . Tính tình nàng lạnh lùng, cứng cỏi, từ đến nay từng cho rằng hai chữ "đáng yêu" thể dùng để hình dung về . Ánh mắt của ... quả thực vấn đề.
"Bộ Tích Hoan!".
Mộ Thanh nghiêm túc sửa : "Ta cho rằng mắt của ngài vấn đề".
"Từ đáng yêu dùng chính xác".
"Không thể dùng để chỉ ".
"Ừm". Bộ Tích Hoan mỉm đáp một tiếng.
Hắn tranh luận thêm, chỉ khẽ : "Ngủ , còn sớm nữa".
Chuyện ... cần bàn với nàng. Đây vụ án của nàng, cũng chẳng cần phân định đúng sai. Nàng đáng yêu ... chỉ cần hiểu là đủ.
Bộ Tích Hoan khẽ ôm Mộ Thanh lòng. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen lưng nàng. Khi lướt qua gáy, như vô tình khẽ chạm một cái... điểm lên huyệt ngủ của nàng.
Đêm nay... còn việc . Cứ để nàng ngủ một giấc .