Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 407: Tìm cho nàng nữ thị vệ

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:21
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa cầu thang và thùng tắm ngăn cách bởi một bức bình phong bốn cánh. Trên bình phong là những nhành trúc xanh mướt, tràn đầy ý vị.

Thiếu nữ trong thùng tắm, lau cảnh giác ngoài qua khe hở của bình phong. Hơi nước mờ ảo quẩn quanh, đôi mắt sáng trong mà sắc bén, cảnh giác như một con báo săn, tựa hồ ngay cả lúc tắm gội cũng luôn sẵn sàng bật dậy chế ngự kẻ địch.

Đợi gần tắm xong, Mộ Thanh mới ngâm nước, tháo đai quấn n.g.ự.c cởi quần lót, cẩn thận tắm rửa sạch sẽ, đó dậy mặc y phục.

Đêm đông giá lạnh, nước trong thùng dần nguội, làn nước cũng thưa dần.

Thiếu nữ dậy, mái tóc dài xõa xuống che khuất tấm lưng ngọc và vòng eo thon thả. Dưới làn tóc đen, những đường cong mềm mại chỉ thấp thoáng ẩn hiện làn da trắng như ngọc, đến nghẹt thở mà hề phô trương.

Nàng lặng lẽ đó. Tựa như thần nữ ẩn giữa mây sâu nơi Vu Sơn.

Thiếu nữ lau khô . Cánh tay trắng như tuyết khẽ vươn , kéo lấy chiếc áo trong vắt bình phong. Nàng xoay khoác lên vai, thắt dây lưng ngọc. Vẻ tròn đầy thấp thoáng hiện khuất lớp y phục.

Nàng bước khỏi thùng tắm, đôi chân thon dài như ngọc, những giọt nước lăn xuống để hương thơm dìu dịu của làn da tắm gội.

Mộ Thanh đặt chiếc đai quấn n.g.ự.c giặt lên thành thùng tắm.

Quần lót nàng mặc là kiểu của nam tử, Dương thị mang phơi cũng chẳng gì đáng ngại. Chỉ riêng chiếc đai quấn n.g.ự.c thì tuyệt đối thể để bà thấy.

Những ngày qua, mỗi giặt, đều do Nguyệt Sát lặng lẽ mang phơi. Nàng cũng chẳng buồn hỏi đem phơi ở . Chỉ cần đúng lúc mang trả .

Mộ Thanh mở tủ, lấy một chiếc quần lót sạch bước về phía noãn tháp.

Đến bên giường, nàng vén tấm rèm hoa lên, cất tiếng gọi:

"Nguyệt...".

Tiếng gọi bật , chữ cuối còn kịp cất lên. Bỗng từ trong màn vươn một bàn tay thon dài như ngọc, chộp lấy cổ tay nàng mạnh mẽ kéo . Lực kéo lưu luyến quấn quýt, mang theo sự bá đạo cho phép kháng cự.

Mộ Thanh kinh hãi, theo bản năng vùng thoát, nhưng nhất thời giãy . Cả nàng lập tức ngã nhào trong màn. Dải lưng ngọc nơi eo ai đó khẽ móc một cái.

"Xoạt".

Nút thắt bỗng lỏng . Trước n.g.ự.c chợt lạnh.

Trong đôi mắt Mộ Thanh bùng lên hai đốm lửa. Ánh lửa như thiêu đốt đang ở nàng.

Đôi mắt nam t.ử sâu thẳm như biển. Hắn cúi đầu ngậm lấy đôi môi nàng, chậm rãi mút mát, triền miên quấn quýt, như đem cả thở và tình ý hòa quyện nụ hôn .

Đêm tĩnh lặng như nước. Ánh nến lay động, hắt lên tấm màn bao phủ một xuân ý triền miên.

Chiếc áo trong trắng muốt trượt xuống bên mép giường.

Trong màn, mái tóc đen của thiếu nữ còn vương nước, xõa rối lưng. Da trắng như ngọc, dung nhan kiều diễm đến mê hoặc lòng .

Nàng càng giãy giụa, càng như mang theo những mũi gai sắc nhọn. Mà tình ý trong màn trướng càng thêm cuộn dâng.

Vẻ lười nhác, ôn nhu thường ngày của nam t.ử biến mất còn dấu vết. Chỉ còn sự bá đạo và cố chấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-407-tim-cho-nang-nu-thi-ve.html.]

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, mơn trớn, quấn quýt triền miên, từng chút từng chút dẫn nàng nếm trải dư vị của tình yêu.

Mãi đến khi sự tự chủ của bản gần như bào mòn hết sạch, mới kéo chiếc long bào phủ lên nàng, dậy xuống giường.

Bộ Tích Hoan để mái tóc đen xõa lưng, chắp tay cửa sổ, mặc gió lạnh và tuyết tàn thổi qua .

Trong màn trướng, Mộ Thanh vẫn đó, cả bọc trong chiếc long bào đỏ thẫm, đôi mắt chăm chăm màn lụa, ánh lạnh lẽo như g.i.ế.c .

Noãn các chìm yên tĩnh.

Không qua bao lâu.

Đợi cơn sóng trong lòng dần lắng xuống, đôi mắt nam t.ử mới khôi phục vẻ bình thản thường ngày.

Hắn bước trở bên giường, vén tấm rèm hoa lên, thiếu nữ vẫn im chiếc long bào, mỉm hỏi: "Giận ?".

Mộ Thanh lời nào, nhưng ánh mắt sắc như đao của nàng lên tất cả.

Bộ Tích Hoan bật trầm thấp. Hắn chẳng những e ngại ánh mắt , mà còn luyến tiếc nỡ dời mắt khỏi nàng. Giọng nam t.ử khàn, mang theo sự sủng nịnh rõ rệt:

"Nói , đừng hở chút là phóng nhãn đao đ.â.m nữa, sợ ”.

Kể từ cái ngày gánh lưng ô danh "hôn quân", chẳng còn bận tâm đến ánh căm ghét của thế nhân. Bấy nhiêu nhãn đao ngoài thể lăng trì thành trăm mảnh, bởi sớm luyện thành đồng da sắt. Thế nên, chút uy h.i.ế.p cỏn con của nàng thì sá gì.

"Giải thích!”. Mộ Thanh im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới nghiến răng rít hai chữ.

Tiếng của Bộ Tích Hoan càng sâu hơn, trêu ghẹo: "Nhìn cũng , sờ cũng sờ , còn chuyện gì để giải thích nữa đây?".

Trong mắt Mộ Thanh lập tức xẹt tia lửa.

"Được, , giải thích!”.

Bộ Tích Hoan trầm ngâm một lát, ý dâng đầy trong mắt: " giải thích chuyện gì mới ? Giải thích chuyện xuất hiện trong màn trướng của nàng, chuyện trộm nàng tắm, là giải thích việc thấy những gì? Hoặc là …”.

Lời còn dứt, Mộ Thanh hết sức nhẫn nhịn, vớ lấy chiếc hoàng bào quất thẳng về phía Bộ Tích Hoan. Hắn thong thả ngã lưng sang một bên, nhẹ nhàng né tránh đòn công kích. Khẽ liếc nàng, ánh mắt bỗng chốc tối sầm .

Lúc , Mộ Thanh mới cảm thấy n.g.ự.c lành lạnh, bàng hoàng nhận trong cơn thịnh nộ, nàng quên khuấy mất việc lớp hoàng bào chẳng mặc gì. Lại tên vô chiếm tiện nghi .

Nàng vội vàng kéo hoàng bào che kín , nhưng ngặt nỗi thị lực của Bộ Tích Hoan quá , cảnh xuân rực rỡ ban nãy thu trọn tầm mắt . Chỉ thấy thiếu nữ nửa giường, suối tóc đen buông xõa che khuất đôi gò bồng đảo điểm nụ hồng mai, vòng eo thon thả mềm mại tựa như ảo ảnh trong nước.

Bộ Tích Hoan trong trướng, ánh mắt càng thêm thâm thúy. khi thấy Mộ Thanh kéo hoàng bào quấn kín bưng, chỉ thò mỗi cái đầu ngoài, nhịn mà buồn .

"Ta nên sắp xếp cho nàng một nữ thị vệ mới ”. Hắn nhàn nhạt .

“Để phòng ngừa mỗi tối tắm xong nàng gào gọi Nguyệt Sát, dù cái nịt n.g.ự.c cũng là vật tùy của nàng. Thích Nguyệt Môn tuy ít nữ nhân, nhưng . Dương thị hiện tại vẫn phận thật sự của nàng, đến lúc tìm một hầu hạ ”.

 

Loading...