Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 406: Đêm đưa mỹ nhân (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:20
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Trịnh Thanh Nhiên thoắt chốc trắng bệch. Nàng hoảng hốt như nai con lạc bầy, dáng vẻ yếu mềm khiến khỏi sinh lòng thương xót. Vội vàng mở hộp đựng thức ăn, nàng bưng một bát cháo, khẽ :

"Hầu gia... tiểu nữ đặc biệt nấu một bát cháo bổ dưỡng, mong ngài dùng thử...".

Nguyên Tu đáp thêm lời nào.

Trịnh Thanh Nhiên mừng thầm trong lòng. Nàng bưng bát cháo, lén ngước mắt . Chỉ thấy nam t.ử nửa tựa noãn tháp, đôi mắt sâu thẳm như vực, ai thể thấu. Chỉ một ánh cũng đủ khiến lòng run sợ.

Mới mấy ngày , chính nam nhân còn khoác chiến giáp, khải trở về, rong ngựa qua trường nhai. Khí phách hùng của từng bao trái tim thiếu nữ chốn khuê phòng rung động.

Giờ đây, chiến giáp cởi, mang trọng thương giường bệnh.

Thế nhưng... khí thế sắc bén nơi vẫn hề suy giảm. Tựa như một thanh lợi kiếm rời vỏ. Lại như giữa trăm vạn quân, vẫn lạnh lùng thẳng quân địch.

Chỉ một ánh mắt... đủ hóa thành lưỡi kiếm đ.â.m thẳng tim gan, khiến đối diện kinh hồn bạt vía, chẳng còn dám sinh nửa phần càn rỡ.

Bà t.ử theo cũng sợ đến mức chẳng dám thêm lời nào. Thấy tay Trịnh Thanh Nhiên run đến mức suýt đổ bát cháo, bà vội vàng đón lấy, đặt hộp đựng thức ăn ghé sát tai nàng, nhỏ giọng khuyên:

"Tiểu thư, chúng vẫn nên lui thì hơn. Hầu gia đang mang trọng thương, nếu lỡ khiến ngài động khí, ảnh hưởng đến thương thế, Thái Hoàng Thái hậu và Quận chúa trách tội xuống, phủ chúng nào gánh nổi".

Trịnh Thanh Nhiên ngấn lệ, lưu luyến nỡ rời. Lúc xoay bước , nàng như vô tình khẽ vén chiếc đại sưởng, để lộ vòng eo mềm mại như cành liễu, đủ khiến khác nảy sinh bao ý nghĩ.

Thế nhưng... từ chiếc noãn tháp phía , vẫn hề lấy một lời giữ .

Ra khỏi Noãn các, Trịnh Thanh Nhiên đưa mắt về cỗ kiệu còn đang đậu ngoài sân. Ánh nước trong mắt nàng phút chốc sắc lạnh như dao.

Lẽ nào... Hầu gia thật lòng để ý... là một thứ nữ?

Đang mải suy nghĩ, rèm kiệu khẽ vén lên, một thiếu nữ bước xuống.

Bà t.ử cạnh kiệu định trong bẩm báo mới dẫn , nhưng thiếu nữ đưa tay ngăn , nhàn nhạt :

"Hầu gia đang vui. Ma ma đừng nữa, kẻo liên lụy".

Dứt lời, nàng đợi bà t.ử đáp , một bước thẳng Noãn các.

Trong Noãn các, đèn đuốc sáng rực.

Thiếu nữ khoác chiếc đại sưởng màu thiên thanh, áo thêu những cành tuyết lan thanh nhã. Nàng cúi đầu, từ đầu đến cuối lên noãn tháp, cũng bước gian trong, chỉ ngoài tấm rèm hoa, khẽ cúi hành lễ.

"Tiểu nữ... trong lòng của Hầu gia".

Một câu cất lên cướp mất thế chủ động, cũng dập tắt cơn bực tức đang dâng trong lòng Nguyên Tu.

Thế nhưng thần sắc nàng vẫn bình thản, hề tỏ ý tranh hơn thua, chỉ ôn tồn tiếp:

"Gần đây trong triều đang dò hỏi những nữ t.ử khuê danh mang chữ Thanh. Khuê danh của tiểu nữ cũng một chữ , vì thế mới thể đến. Mong Hầu gia hiểu cho, chớ trách".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-406-dem-dua-my-nhan-2.html.]

"Nay Hầu gia gặp tiểu nữ, tiểu nữ cũng thể trở về phủ phục mệnh".

"Chỉ mong Hầu gia sớm bình phục như xưa".

"Tiểu nữ xin cáo từ".

Thiếu nữ khẽ cúi thi lễ lặng lẽ lui khỏi Noãn các.

Bên ngoài sân, Trịnh Thanh Nhiên vẫn lên kiệu. Nhìn thấy nàng, Trịnh Thanh Nhiên kinh ngạc đến mức sững sờ, nhất thời thốt nên lời.

Thiếu nữ chỉ lặng lẽ cúi đầu bước lên kiệu, khẽ gọi một tiếng: "Ma ma".

Bà t.ử liền sai khiêng kiệu rời khỏi viện Tây Noãn các của Hầu phủ.

Trịnh Thanh Nhiên vẫn cam lòng rời , nhưng cũng dám bước Noãn các nữa. Nàng do dự hồi lâu, cuối cùng giậm chân một cái, hậm hực lên kiệu bỏ .

Hai cỗ kiệu bao xa thì gặp một binh dẫn Vu Cẩn đến.

Vừa trông thấy hai cỗ kiệu, binh gãi đầu, vẻ mặt đau khổ:

"Thôi c.h.ế.t, thôi c.h.ế.t! Đô đốc dặn thuộc hạ rằng, nếu trong Noãn các tiếng thì xem một chút, còn nếu yên tĩnh thì khỏi cần . bọn thuộc hạ đến trễ mất , hết cả, trong lúc nãy tiếng . Rốt cuộc là ... đây?".

Vu Cẩn chỉ lắc đầu bật . Hắn chẳng buồn để ý tên binh ngốc nghếch , tự bước thẳng Noãn các.

Lúc Mộ Thanh trở về phủ Đô đốc, hậu viện vắng tanh. Rèm giường gác nhỏ buông xuống từ lúc nào. Người trong phủ Đô đốc đều quen với thói quen sinh hoạt của Mộ Thanh.

Trước khi sang Hầu phủ, nàng dùng bữa tối. Mỗi trở về, nàng đều tắm gội y phục nghỉ ngơi, vì thế hễ đêm nào nàng ngoài, Dương thị đều sớm buông màn, sửa soạn chăn đệm. Bếp cũng luôn đun sẵn nước nóng suốt đêm, để nàng về phủ là thể tắm ngay.

Lúc Mộ Thanh trở về, thấy đèn trong bếp vẫn còn sáng, nàng Vương Đại Hải gác cổng hẳn báo cho Dương thị về.

Thế là nàng lấy một quyển y thư, xuống bên bàn ánh đèn chăm chú , chờ Dương thị mang nước tắm tới.

Chỉ hết một tuần , nước nóng chuẩn xong. Dương thị lặng lẽ lui ngoài. Mộ Thanh khép quyển y thư , dậy bắt đầu cởi y phục.

Trong tay áo trái của nàng giấu cuộn tơ băng tàm, tay áo cất bộ d.a.o giải phẫu, còn mặc thần giáp do Đại đế Xiêm Lan để .

Nàng lượt tháo từng món, đặt ngay ngắn lên bàn.

Bất cứ thứ nào trong đó, hễ xuất hiện giang hồ cũng đủ dấy lên một trận gió tanh mưa máu. Ngoại trừ... bộ d.a.o giải phẫu.

Mộ Thanh Nguyệt Sát vẫn ẩn quanh gác nhỏ. Mỗi khi nàng tắm, tuyệt đối ai thể đến gần. Thế nhưng, nàng vẫn tháo trâm ngọc, cởi mũ tuyết, nới lớp áo trong, chỉ mặc đai quấn n.g.ự.c và quần lót bước xuống làn nước.

Nửa năm chinh chiến trong quân ngũ, sống giữa một đám nam nhân, khiến nàng hình thành thói quen bao giờ khỏa khi xuống nước. Ngay cả lúc ở phủ Đô đốc cũng . Chỉ cần phận của nàng còn công khai, trong lòng nàng sẽ bao giờ thật sự yên tâm.

Luôn đề phòng những biến cố bất ngờ, nên mỗi tắm gội, nàng đều mặt về phía cầu thang dẫn lên gác.

 

Loading...