"Ta đều cả . Là nàng cứu ”. Nguyên Tu nở một nụ nhạt.
"Là và Vu Cẩn”. Mộ Thanh đính chính.
"Nếu tơ Bạch Thát của , trái tim ngài đừng hòng khâu . Toàn bộ quá trình phẫu thuật sự trợ giúp của , một tuyệt đối thể thành. Hơn nữa, hậu phẫu đều do chẩn trị cho ngài, , cơn sốt cao và nguy cơ nhiễm trùng khi mổ lấy mạng ngài . Mấy ngày nay, Vu Cẩn túc trực trong phủ, ban ngày cứ mỗi canh giờ chẩn mạch một , đêm đến tốn công châm cứu cho ngài, ngài nên cảm tạ cho t.ử tế”.
"Ừm, nợ một mạng”.
"Ngài còn nợ một mạng nữa”.
Mộ Thanh tiếp tục chỉnh Nguyên Tu: "Ngài liệu mà khắc cốt ghi tâm. Tính mạng của ngài là do cướp về, trong đó chan chứa tâm huyết của và cả Vu Cẩn, ngày tuyệt đối đừng mấy cái chuyện ngu ngốc tự sát đó nữa”.
"Được”. Nguyên Tu chằm chằm Mộ Thanh, chỉ đồng ý bằng một chữ dứt khoát.
"Vậy về đây. Hôm qua ngài mới tỉnh , nên tiếp khách lâu, nên nghỉ ngơi nhiều mới . Ta còn án tra, ngày mai nếu rảnh sẽ tới”.
Mộ Thanh phắt dậy toan bước . Mấy hôm nay bận rộn vì vết thương của Nguyên Tu, án nàng đành gác hết.
Ánh mắt Nguyên Tu lưu luyến, nhưng miễn cưỡng giữ , chỉ nhạt: "Được, chờ dưỡng thương xong, sẽ cùng nàng tra án”.
"Vết thương của ngài tệ nhất cũng dưỡng nửa năm. Đợi ngài khỏe thì án tra rõ từ lâu ”. Mộ Thanh bực dọc đáp.
"Tra rõ thì ? Nàng kiểu gì chẳng án mới để tra”.
Nguyên Tu bật . Tiếng kéo theo vết thương, nhưng tuyệt nhiên nhíu mày lấy một cái.
mấy cái qua mắt Mộ Thanh.
Nàng lạnh lùng cảnh cáo: "Ngài đừng nghĩ tới chuyện đó. Nhớ kỹ cho , trong vòng nửa năm tuyệt đối luyện võ, tức giận”.
"Hả?".
Lông mày Nguyên Tu nhíu , nét mặt lộ vẻ khổ, dùng giọng điệu thương lượng năn nỉ: "Một tháng ?".
Nửa năm luyện võ? Một ngày hoạt động thấy xương cốt ngứa ngáy khó chịu, nửa năm cho luyện võ, thế thì xương cốt hỏng bét mất ?
Mộ Thanh chằm chằm Nguyên Tu bằng ánh mắt lạnh như băng.
"Ba tháng?".
"Được, , nửa năm thì nửa năm”.
Chẳng đợi Mộ Thanh lên tiếng, chỉ cần sắc mặt nàng, đành khuất phục.
Haiz. Nàng thì đành , lời là chứ gì?
Mộ Thanh ngoắt lưng bỏ . Vừa bước chân khỏi noãn các, trời tối sầm. Thường ngày giờ , trong sân vườn của Hầu phủ bắt đầu thắp đèn, thế mà hôm nay, chẳng hiểu thấy ánh đèn. Mộ Thanh thấy cổ quái, nhưng may là nàng quen đường trong Hầu phủ, nên cứ mò mẫm trong bóng tối cũng khỏi phủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-405-dem-dua-my-nhan-1.html.]
khi qua hậu viên, định tiến lên phía thì chợt thấy âm thanh cọt kẹt xen lẫn tiếng bước chân dồn dập vọng từ sâu trong hậu viên. Nàng xoay tại chỗ, lách nấp hòn non bộ, dỏng tai lắng tiếng bước chân đang ngày một tiến gần.
Gió lạnh cuốn theo tiếng một lão phụ nhân: "Trong phủ thắp đèn, các ngươi khiêng cho vững . Nhỡ tổn thương trong lòng Hầu gia, cẩn thận cái mạng ch.ó của các ngươi”.
Không một tiếng đáp lời, chỉ thấy âm thanh cọt kẹt của chiếc kiệu dường như chậm đôi chút.
Núp hòn non bộ, Mộ Thanh thấy hai cỗ kiệu nhỏ lướt qua con đường lát đá phía . Kiệu chỉ hai khiêng, theo mỗi kiệu là một bà tử. Mộ Thanh chợt hiểu vấn đề.
Nghe hai hôm nay Nguyên Mẫn đang tra tìm các vị tiểu thư nhà quan tam phẩm khuê danh lót chữ Thanh, trong hai cỗ kiệu đại khái chính là hai vị tiểu thư đó , chỉ ai là Trịnh tiểu thư, ai là Diêu tiểu thư. Hai vị tiểu thư đều xuất giá, việc lén lút tư hội nam nhân là hợp lễ pháp, cố tình chọn thời khắc đêm để đưa tới, trong phủ thắp đèn, đại khái là để tránh tai mắt.
Thấy hai cỗ kiệu đang hướng về phía Tây noãn các, đợi bọn họ xa, Mộ Thanh mới từ hòn non bộ . Nàng tới tiền viện, tìm một tên binh, dặn dò:
"Mau thỉnh Cẩn Vương, các ngươi cùng đến đợi ngoài Tây noãn các. Nếu tiếng Hầu gia các ngươi nổi giận, bất kể bên trong xảy tình huống gì các ngươi cũng tiến , rõ ?".
Mộ Thanh tuy tòng quân muộn, nhưng hiện giờ trong mắt đám binh của Nguyên Tu, nàng một câu còn uy lực hơn cả mấy lão tướng Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải.
Thân binh dám trễ nải, lập tức tuân lệnh rời . một nửa bỗng dừng bước , hỏi: "Đô đốc, nhỡ trong phòng tiếng gì, Đại tướng quân nổi giận thì ?".
"Vậy thì đừng ”.
Mộ Thanh xong liền xoay rời , đầu cũng chẳng buồn ngoảnh mà khỏi Hầu phủ.
Đợi khi nàng xa, binh mới khờ khạo "ồ" lên một tiếng, vội vàng tìm Vu Cẩn.
"Kẻ nào trong viện?".
Hai cỗ kiệu đặt xuống, tiếng của Nguyên Tu truyền ngoài.
Hắn đang mang thương tích, dù khí huyết suy nhược nhưng công lực vẫn mất, thính lực y nguyên. Trước khi Mộ Thanh đến, và cô mẫu xảy vài câu cãi vã, cơn thịnh nộ đuổi tất cả ngoài, trong viện đến cả binh cũng giữ , rõ ràng tới đây tuyệt đối là binh của . Nghe âm thanh thì hẳn là kiệu.
Kiệu ư?
Nguyên Tu nhíu chặt hàng mi, cánh cửa phòng bỗng "két" một tiếng mở .
Một bà t.ử mặc đồ đỏ đeo trang sức ngọc bích tươi bước , khom hành lễ: "Hầu gia vạn an”.
Sương tuyết dường như đọng đôi lông mày đang nhíu chặt của Nguyên Tu, hỏi: "Ngươi là ai?".
Bà t.ử đáp, chỉ đưa mắt ngoài cửa. Một thiếu nữ độ tuổi thanh xuân, tay xách hộp thức ăn yểu điệu bước . Thiếu nữ khoác chiếc áo choàng màu đỏ thẫm, lớp lông chồn trắng muốt quanh vành mũ càng tôn lên đôi má hồng hào tựa hoa đào tháng Hai, mang đến một vẻ yểu điệu, mong manh nhường nào.
Thiếu nữ khẽ ngước mặt lên, rèm mi rủ xuống một nửa, nét mặt e thẹn kiều diễm. Nàng khẽ nhún hành lễ: "Hầu gia, tiểu nữ Trịnh…”.
"Cút!”.
Giọng Nguyên Tu trầm như sắt, đè nén lửa giận.