Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 402: Nghi ngờ

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:17
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Cẩn nhường chỗ, ánh mắt vô tình rơi xuống đôi bàn tay của Mộ Thanh. Ánh của Nguyên Mẫn cũng theo đó mà phóng tới. Vừa liếc thấy, bà sững sờ. Chỉ thấy Mộ Thanh một tay cầm bút, một tay để thõng. Dưới ánh nến rực rỡ soi rọi mồn một, những ngón tay thuôn dài, các khớp xương phần thô kệch, kẽ ngón tay hằn rõ những vết chai sần. Thoạt , ngoại trừ nước da trắng trẻo , thì chẳng nét nào giống với đôi bàn tay của nữ nhân cả.

Nỗi nghi ngờ lập tức bùng lên trong lòng Nguyên Mẫn. Nhớ cái cảnh diễn bên giường bệnh lúc hừng đông, cái khoảnh khắc Nguyên Tu tóm chặt lấy tay Mộ Thanh, chỉ để lộ vài đầu ngón tay lấp ló. Bà vội vàng ném ánh mắt sắc lẹm về phía mấy đầu ngón tay của Mộ Thanh.

Quả nhiên, những đầu ngón tay hồng hào, tròn trịa, nuột nà hệt như ngọc thạch. Nếu chỉ lướt qua mấy đầu ngón tay thì ắt hẳn ai cũng đoan chắc đây là tay nữ nhân. khi dời mắt lên cao hơn một chút, những khớp xương to ráp và đám chai sần , thì cái ý nghĩ lập tức bốc sạch sẽ.

Lẽ nào... chỉ vì hồi sáng chỉ liếc thấy mỗi mấy đầu ngón tay nên bà cả nghĩ ?

Giữa lúc Nguyên Mẫn còn đang cuồng trong mớ bòng bong nghi hoặc, thì Vu Cẩn cũng thầm ôm một bụng thắc mắc. Hắn dán mắt đôi bàn tay của Mộ Thanh, ngoài mặt tuy biểu hiện gì, nhưng ánh nến lung linh hắt , đáy mắt ánh lên những tia sáng nhảy múa liên hồi. Hửm? Cái hồi nàng phục dựng diện mạo cho cái hộp sọ, rõ ràng thấy tay nàng. Hồi đó... tay nàng như thế nhỉ?

Vu Cẩn đang mải nghi ngờ, chợt thấy Mộ Thanh ngẩng phắt đầu lên. Nàng , lông mày khẽ nhướng cao đầy vẻ châm chọc:

"Vương gia... ngài đừng ảo tưởng cho rằng thuật tâm đấy nhé?".

Vu Cẩn sững . Đọc tâm?

Mộ Thanh buông thêm một câu: "Ngài chịu mạch tượng, thì bảo chép bệnh án kiểu gì đây?".

Đến lúc Vu Cẩn mới giật nhớ chuyện chính. Đầu óc nãy giờ đôi tay của nàng thu hút, quên khuấy luôn việc mạch tượng. Hắn cuống quýt lên tiếng từng chữ. Mộ Thanh vung bút thoăn thoắt. Mới chép đôi ba dòng, Nguyên Mẫn bỗng dưng chen ngang.

"Bổn cung phong thanh ái khanh xuất từ chốn thôn dã, thế mà đôi bàn tay thoạt trắng trẻo quá”.

Nghe tiếng, Mộ Thanh đầu chẳng thèm ngẩng, tay vung bút ngừng, giọng điệu lạnh tanh như băng:

"Vi thần vốn xuất ngỗ tác, ngày ngày nghiệm thi cốt, đeo găng tay suốt năm suốt tháng, da tay đương nhiên trắng trẻo hơn”.

Nguyên Mẫn ghim chặt ánh từng con chữ Mộ Thanh mặt giấy. Thấy nét bút của nàng mảy may xộc xệch, vấp váp, nếu do bản lĩnh trấn tĩnh đạt đến độ thượng thừa, thì ắt hẳn nàng trong sạch, chẳng lấy một điểm đáng ngờ. Lẽ nào... thực sự là do bà nghĩ nhiều mà thôi?

"Ái khanh xuất từ ngỗ tác, đây từng đầu quân cho nha môn nào?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-402-nghi-ngo.html.]

Huynh trưởng từng rỉ tai bà rằng, Hoàng đế dạo nọ ở hành cung Biện Hà sủng ái phong tước cho một vị Chu Mỹ nhân. Trùng hợp , cái tên của y chang gã thiếu niên . Ông nghi ngờ gã thiếu niên chính là con cờ do Hoàng đế âm thầm cài cắm hàng ngũ quân Tây Bắc. Bởi , ông ngầm phái xuống tận Giang Nam lùng sục manh mối. Khổ nỗi, chuyện khéo, đúng lúc mạng lưới tai mắt do ông kỳ công giăng mắc ở Thứ sử phủ Biện Châu Hoàng đế thẳng tay nhổ sạch. Mất tai mắt, việc điều tra đành ngậm ngùi xếp xó.

Giả sử gã thiếu niên thực chất là Chu Mỹ nhân do Hoàng đế sắc phong, cài cắm gián điệp trong quân đội, thì theo lẽ thường tình, Hoàng đế ắt ban cho một cái tên mới để che mắt thiên hạ. tâm tư của Hoàng đế những năm thâm sâu khó lường, đổi tên chính là một nước cờ dụng ý của ngài. Cùng một cái tên, cùng xuất từ đất Giang Nam, vốn dĩ khiến thật giả thực hư khó biện. Thái độ của Hoàng đế đối với thiếu niên lúc gần lúc xa. Bao nhiêu ánh mắt dòm ngó đều đổ dồn gã thiếu niên , vô tình tạo vô khối để Hoàng đế âm thầm giật dây mưu đồ chuyện khác. Chính vì lẽ đó, bà mới khuyên trưởng đừng quá để tâm đến gã thiếu niên gì cho nhọc xác.

Ấy thế mà, qua tiếp xúc đêm qua, bà bắt đầu cảm thấy quá xem thường gã thiếu niên . Tốt hơn hết, vẫn nên tra xét phận của cho rành rọt thì hơn.

Mộ Thanh vẫn cặm cụi chép bệnh án, thấy câu hỏi , tay đưa bút vẫn đều đặn, buông thõng một câu hờ hững: "Chưa từng hầu hạ cửa quan”.

"Cái gì?". Nguyên Mẫn rướn thẳng lên.

"Vi thần là đồ của ngỗ tác Mã Trưng thuộc Thứ sử phủ Biện Châu”.

Đồ ?

Mộ Thanh thêm lời nào nữa. Có tin , Nguyên gia tự khắc sẽ phái tra. Nàng đặt niềm tin Bộ Tích Hoan.

Nguyên Mẫn ghim chặt ánh mắt Mộ Thanh, đôi đồng t.ử khẽ d.a.o động. Khi Mộ Thanh chép xong bệnh án giao cho Vu Cẩn, gương mặt Nguyên Mẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi, bà cũng thêm câu nào.

Mộ Thanh lẳng lặng ngoài phòng đợi, cứ mỗi canh giờ trong một để phụ giúp Vu Cẩn chép bệnh án. Đêm , nửa đêm về sáng, Nguyên Tu một nữa lên cơn sốt. Nhờ Vu Cẩn châm cứu cứu chữa, nên khi trời hửng sáng, cơn sốt của Nguyên Tu lui.

Mộ Thanh thấy hạ sốt nhanh hơn đêm , trong lòng cũng an tâm phần nào. Tuy nhiên, khi về phủ Đô đốc, nàng dám mon men gần giường bệnh của nữa.

Vu Cẩn vẫn ở Hầu phủ, còn Mộ Thanh thì ngày về phủ Đô đốc, đêm tới.

Nguyên Tu những cơn sốt dai dẳng suốt ba đêm liền. Đến đêm thứ tư thì còn sốt nữa, điều vẫn tỉnh.

Suốt mấy ngày, Nguyên Tu thượng triều. Mặc dù Nguyên gia giấu nhẹm tin tức trọng thương, thế nhưng những lời xì xầm to nhỏ vẫn lọt ngoài.

 

Loading...