Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 37: Thần đau trứng! (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:19:54
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Trọng Hỷ kinh ngạc. Hoàng thượng mắc bệnh sạch sẽ, các công t.ử trong Mỹ Nhân Ty khi diện thánh bao giờ cũng tắm rửa sạch sẽ mới đưa cung, đêm nay phá lệ? Chu Mỹ nhân hôm nay mới đến, nghiệm , vốn định nhân lúc tắm rửa đồ thì bảo thái giám hầu hạ ghi chép sổ đưa cung luôn, giờ đây?
"Chu Mỹ nhân lên xe thôi. Đừng để Thánh thượng đợi lâu”.
Phạm Thông xong, nghiêng nhường lối, một chiếc kiệu hoa lệ đang lẳng lặng đợi trong đêm. Kiệu sơn son thếp vàng, rèm lụa rực rỡ, tám khiêng, một góc cửa sổ chạm trổ hoa văn tinh xảo, hương trầm thoang thoảng bay , lững lờ như khói t.h.u.ố.c trong bóng trăng.
Mộ Thanh nhíu mày làn khói hương, : "Phiền bỏ lư hương , thích”.
Từ đêm trúng độc hương ở phủ Thứ sử, nàng thích mùi hương liệu, di chứng khỏi!
Phạm Thông thèm ngước mắt lên, phất trần một cái, hai thái giám bước tới mở cửa kiệu, bưng lư hương xuống. Đợi mùi hương tan hết, mới ngước mắt Mộ Thanh.
Mộ Thanh liếc trong xe, thấy thứ gì thích nữa mới bước lên kiệu.
Kiệu từ từ nâng lên, lắc lư khỏi Đông điện ánh trăng. Từ đầu đến cuối Ty giám Vương Trọng Hỷ chen câu nào, cuốn sổ nghiệm của Mộ Thanh Phạm Thông quên mà chẳng nhắc tới một lời.
Trong sân, Tạ công t.ử quỳ đất, chiếc kiệu xa dần, đáy mắt phủ đầy vẻ u ám. Thân là nam nhi, vứt bỏ phận, vứt bỏ thể diện, tô son trát phấn mà mong thánh ân. Thiếu niên bất kính thánh giá, mồm miệng độc địa vô phép tắc, đến cái tên cũng bẩn tai vua, mà sắc phong Mỹ nhân, muôn vàn ân sủng. Nguyên Long Đế, quả nhiên vui giận khó lường...
"Người quỳ đằng là Tạ công t.ử ?".
Phạm Thông theo kiệu ngoài mà nán , cuối cùng quỳ cửa thiên điện.
Tạ công t.ử ngẩn , vội vàng đáp: "Chính là tại hạ!".
"Thánh thượng khẩu dụ, quá trưa ngày mai công t.ử cung diện thánh, chuẩn ”.
Phạm Thông truyền lời xong, khuôn mặt vô cảm một cái, lúc rời đáy mắt ẩn hiện vẻ u ám.
"Tạ chủ long ân!".
Tạ công t.ử mặt mày hớn hở tạ ơn, lúc dậy thì trong cung mất. Hắn về hướng kiệu , vẻ vui mừng mặt bằng vẻ u ám. Thiếu niên là hòn đá cản đường, báo với gia tộc một tiếng, trừ khử sớm.
________________________________________
Mộ Thanh trong kiệu, qua song cửa sổ cảnh đêm từ từ trôi qua, đến bên hồ thì chiếc thuyền hoa lúc sáng còn, đó là một chiếc thuyền lớn rộng rãi. Xe ngựa, ngựa lên thuyền, sang bờ bên .
Nàng thu ánh mắt, còn tâm trí ngắm cảnh, cúi đầu thấy tay vẫn cầm thánh chỉ liền tùy tiện ném sang một bên. Bài thơ sắc phong nát bét, chẳng vần điệu gì, đến thơ con cóc cũng bằng, đủ thấy thơ chẳng chút bút mực nào trong bụng. Bức tranh đó chạng vạng tối mới vẽ xong, đưa cung chắc cũng tối mịt . Đợi đến ngày mai cũng đợi , ngay trong đêm triệu cung hầu tắm, đủ thấy háo sắc đến mức nào.
Tên hôn quân !
Mộ Thanh nhắm mắt, dựa đệm êm trong xe dưỡng thần. Xe giá xuống thuyền lúc nào, khỏi Mỹ Nhân Ty lúc nào nàng cũng để ý, ngay cả qua phố dài, qua cổng cung hành cung nàng cũng mở mắt. Nàng sẽ ở trong cung một thời gian, ngắm cung điện nguy nga thì khối thời gian, nàng lười ngắm cảnh đêm, đau mắt.
Khi kiệu dừng , trong cung điểm canh tư. Đèn cung đình soi sáng màn đêm tàn, chỉ thấy một tòa hoa điện lộng lẫy, ngọc lát nền, lưu ly mái, vàng cột, ngọc bích xà. Cung nữ dâng áo ngọc đồng dẫn đường, tôn lên vẻ thâm nghiêm của tòa chính điện, tựa như đài mây Bắc Đẩu trời, đèn đuốc sáng trưng, chiếu rọi vạn sắc xuân trong cõi ngự. Màu sắc xa hoa chốn thiên thượng nhân gian, xưa nay đều tụ hội nơi nhà Đế vương.
Bên ngoài điện, một hàng cung nữ mặc áo mỏng, xiêm y rực rỡ và những tiểu thái giám choai choai thấy một thiếu niên bước xuống kiệu. Áo cũ mũ vải, khí độ thanh cao trác tuyệt, ngọn đèn điện, tựa như một làn gió mát xua tan vẻ xa hoa đồi trụy của tòa hoa điện .
Nhìn dung mạo , đám cung nhân lập tức lộ vẻ kinh ngạc. Thiếu niên thấy hoa điện mắt, trong mắt chẳng hề vẻ tán thán, chỉ ngước mắt tên điện, trong mắt thêm phần lạnh lẽo.
Điện Hợp Hoan.
"Chu Mỹ nhân, điện thôi. Bệ hạ truyền Mỹ nhân hầu tắm”.
Phạm Thông điện bẩm báo bước , bậc thềm điện, ôm phất trần buông tay nghiêm trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-37-than-dau-trung-2.html.]
Mộ Thanh nhấc chân bước lên bậc thềm. Hoảng sợ, thê lương, nhẫn nhịn, vui mừng... những thần sắc thường thấy mặt các công t.ử khi hầu giá đều thấy mặt thiếu niên. Cậu thậm chí còn chẳng do dự, như gặp một bình thường, một việc bình thường: mở cửa, điện, đóng cửa.
Đóng đài mây bên ngoài, mở một điện Dao Trì bên trong.
Mộ Thanh vốn tưởng điện sẽ thấy Đế vương cao ngai vàng, bồn tắm ở tiểu điện phía , nào ngờ điện thấy bệ ngọc cao ba thước, linh đài rộng chín trượng, bốn góc đặt đèn cung đình, tám mặt màn gấm buông rủ. Trên đài tắm chín rồng chạm khắc bằng bạch ngọc, bóng lưng một trong làn nước mịt mù.
Người đó tóc đen, áo đỏ. Nghe tiếng động, xoay , chắp tay. Tay áo đỏ khẽ phất, màn nước mặt tan dần, lộ vạt áo mở, đai ngọc buông lỏng, vòng eo thon gọn như gió xuân.
Hắn từ xa mỉm , tựa minh châu phát sáng, khiến cả đại điện như bừng lên. Gương mặt hiện rõ ánh đèn rực rỡ, đến mức khó mà dùng lời diễn tả.
Chỉ thấy đời dường như chỉ một như — gặp thì tiếc nuối vẻ phong lưu của nhân gian, gặp tiếc rằng vẻ phong lưu khó thứ hai.
Người trong điện, rực rỡ như ngọc như hoa, tựa tiên nhân bước từ chốn Dao Trì
Nguyên Long Đế.
Mộ Thanh bao giờ đ.á.n.h giá qua vẻ bề ngoài, đời c.h.ế.t đều trần trụi bàn giải phẫu, da thịt xương m.á.u cấu tạo đều như . đêm nay, đó, nụ đó, chẳng liên quan đến phong nguyệt, chỉ là hình ảnh quá , liếc mắt một cái khắc sâu lòng . Quả là một bộ da !
Mộ Thanh cụp mắt, đáy mắt lóe lên một tia sát khí lạnh lùng nhưng nàng lập tức đè nén xuống, chỉ khẽ khép tay áo, nắm chặt thánh chỉ trong tay. Trong tay áo nàng mang d.a.o giải phẫu, nhưng sợ cung soát nên đường đến nàng tháo và cuộn trong thánh chỉ. Chỉ là ngờ điện thị vệ soát , cửa điện cũng chỉ cung nữ, thái giám canh.
Việc phòng thủ trong cung nên lỏng lẻo như , Mộ Thanh trong lòng nghi hoặc nhưng lúc thời gian suy đoán, nàng cái hồ ngọc chín rồng nữa, chỉ quỳ xuống:
"Thần thỉnh thánh an, ngô hoàng vạn tuế”.
Trên đài hồ ngọc chín rồng, Nguyên Long Đế đáp lời, nhưng Mộ Thanh thấy tiếng bước chân bước xuống bậc thềm. Tiếng bước chân gõ bậc ngọc, âm thanh trong trẻo chậm rãi, lơ đãng. Mộ Thanh chỉ thấy tà áo đỏ tươi rơi tầm mắt, một bàn tay đưa mặt nàng. Những ngón tay thon dài, như ánh trăng dát ngọc, một giọng lười nhác vang lên đỉnh đầu nàng:
"Ái phi để Trẫm đợi lâu quá”.
Giọng khiến nhớ đến ánh nắng ấm áp chiếu lên bệ cửa sổ sân mùa đông, tuy lười nhác nhưng lạnh.
Mộ Thanh sững sờ như sét đánh, ngẩng phắt đầu lên.
Nam t.ử cụp mắt nàng, gương mặt đó nàng từng thấy, nhưng vẻ lười nhác thường trực nơi đáy mắt và nụ lơ đãng nơi khóe môi , nàng hề xa lạ. Giọng , nàng cũng từng qua.
Mộ Thanh cau mày thật chặt, đầu tiên nàng chuyện mất vẻ dứt khoát, gãy gọn: "Ngươi... là ngươi?!".
Nam t.ử bí ẩn trong phủ Thứ sử!
Nguyên Long Đế cúi đầu, tóc đen như mực xõa xuống che khuất ánh sáng trong điện, bóng tối phủ lên đôi lông mày, hỏi:
"Hửm? Ái phi từng gặp Trẫm?".
"Bớt diễn !".
Mộ Thanh hất tay , bốp một tiếng, giòn tan. Trong điện nước mịt mù, tiếng vỗ tay giòn giã vang vọng mãi tan.
Thiếu niên dậy, ba bước lùi về phía giá nến hình hạc ở góc điện, tay áo siết chặt, cảnh giác cao độ.
________________________________________