"Chuyện thể nào! Người chắc chắn siết c.h.ế.t mới treo lên xà nhà, thể nhầm !". Triệu đồ tể gân cổ cãi.
Mộ Thanh ở cửa, về phía phát tiếng : "Ngươi là ngỗ tác?".
Triệu đồ tể nghẹn lời: "Cái ... ”.
"Hắn là mổ heo trong thôn, tên gọi Triệu Hưng An, bà con chúng ngày thường đều gọi là Triệu đồ tể”. Tộc công từ trong nhà bước , lưng Mộ Thanh giải thích.
Đồ tể, là kẻ g.i.ế.c heo.
"Người là heo ?". Ánh mắt Mộ Thanh lạnh vài phần.
"Khụ!".
Tộc công, thôn trưởng và những phía đồng loạt ho khan. Cô nương ... tuy heo, nhưng đồ tể nghiệm thi cũng phạm luật.
Nghề ngỗ tác vốn bắt nguồn từ nghề khâm liệm và g.i.ế.c mổ. Khi nghề ngỗ tác, hễ án mạng thì do tiện dân xem xét, đó báo lên quan phủ. Trong tiện dân bao gồm cả đám lưu manh chợ búa và đồ tể. Đồ tể g.i.ế.c trâu mổ bò, am hiểu nhất về vết dao. Lưu manh phố chợ suốt ngày đ.á.n.h , tinh tường về vết thương do ẩu đả. Vì thế, nhận định của hai loại khi xem xét t.h.i t.h.ể quan phủ tin dùng.
Về , quan phủ chiêu mộ những kinh nghiệm nghiệm thi nha môn, chuyên trách việc khám nghiệm t.ử thi, từ đó mới sinh nghề ngỗ tác. Chỉ điều ngỗ tác tuy quan chức và bổng lộc nhưng vẫn trong tiện tịch, tự trọng phần lớn đều . Vì đến nay, tại các châu huyện, nếu nha môn ngỗ tác chính thức thì vẫn theo lệ cũ, để đồ tể đến nghiệm thi.
Việc Triệu đồ tể hôm nay xem xét t.h.i t.h.ể vốn chẳng gì sai. Chỉ là vị Mộ cô nương dường như thành kiến với việc đó.
Triệu đồ tể đỏ mặt tía tai. Gã tuy là đồ tể nhưng trong thôn cũng thuộc hàng khá giả, dù lên huyện thành cũng thể chuyện vài câu với mấy gã công sai trong nha môn. Con quý ở chỗ sung túc, bạc là mặt mũi, từng ai dám sỉ nhục gã vì cái nghề mổ heo cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-3-hoi-tham-xem-ta-la-ai.html.]
Mộ Thanh rõ ràng đang mỉa mai gã coi như heo mà khám. Gã nghiệm thi, thứ nhất phạm luật, thứ hai tin chắc sai, dựa mà chịu sự mỉa mai ?
"Luật lệ quan phủ triều từng bãi bỏ việc đồ tể nghiệm thi, Mộ cô nương ý kiến gì về việc ?". Triệu đồ tể bất bình, mở miệng là lôi ngay luật lệ quan phủ .
"Có. Cách nghề như cách núi”. Mộ Thanh đáp.
Triệu đồ tể cứng họng, ngờ lôi cả luật quan mà Mộ Thanh vẫn dám trả lời thẳng thừng như . Gã chặn họng đến tức thở, đợi khi hồn càng phẫn nộ, khẩy:
"Cách nghề như cách núi? Vậy mở mang tầm mắt xem ngỗ tác xuất từ nghề g.i.ế.c mổ chúng thể cách xa bao nhiêu. Nếu Mộ cô nương là tự vẫn, chi bằng cho cùng , để bà con già trẻ trong thôn cùng phân xử".
Triệu đồ tể quét mắt đám dân làng đang vây quanh bên ngoài, quả nhiên thấy câu liền tỉnh cả .
"Thế nào?".
Triệu đồ tể ngẩng đầu khiêu khích, gã định cho Mộ Thanh cơ hội từ chối. Hôm nay gã vốn dĩ dân làng ca tụng, vì nàng mà chịu nhục nhã thế , gã nhất định đòi công đạo cho . Nếu nàng sai, để xem cái danh xưng 'Âm ty Phán quan' giữ nổi .
"Mộ cô nương nghiệm qua bao nhiêu xác c.h.ế.t, chẳng lẽ treo cổ thì lưỡi đều thè ? Thê t.ử Triệu Đại Bảo lưỡi chẳng thè ngoài chút nào. Về việc , Mộ cô nương giải thích thế nào đây?". Triệu đồ tể lớn tiếng hỏi, ánh mắt đầy vẻ thách thức.
Dân làng đồng loạt về phía Mộ Thanh. Trong chuyện kể của các cụ, quỷ treo cổ lưỡi thè đáng sợ lắm... Chuyện lưỡi vợ Triệu Đại Bảo thè là thế nào?