Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 22: Người dưới hoa trăng sáng

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:43
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước nấm mồ mới, Mộ Thanh , cũng , chỉ quỳ ở đó, từ tối đến sáng, như thể từ kiếp đến kiếp .

Kiếp , nàng từ sớm còn nhớ rõ khuôn mặt cha . Họ rời bỏ thế gian khi nàng còn quá nhỏ. Tuổi thơ đối với nàng là những ngày tháng ăn nhờ ở đậu, là những bữa cơm thừa canh cặn thường xuyên bưng tay. Từ khi còn nhỏ nàng cuộc đời nàng chỉ còn chính , cho nên nàng liều mạng học hành, liều mạng giành lấy cơ hội du học nước ngoài, liều mạng giành lấy tiền đồ gấm vóc, cuối cùng chôn vùi trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe .

Kiếp , một linh hồn cô độc gửi nhờ nhà họ Mộ. Từ đó cuộc sống tuy thanh bần nhưng từng ăn một bữa cơm nguội lạnh. Vốn tưởng tình sâu nặng, tình cha như núi, kiếp cuối cùng cũng nơi nương tựa, nào ngờ bỗng chốc, nàng trơ trọi một .

Có lẽ cái c.h.ế.t của cha vốn dĩ là của nàng.

Cha tuy hưởng bổng lộc triều đình nhưng phận tiện tịch, nha dịch trong nha môn đều coi thường ông, thường xuyên quát tháo sai bảo ông. Khi đó tay nghề nghiệm thi của cha cao, Đại Hưng vẫn còn luật cũ cho đồ tể lưu manh nghiệm thi, nghề ngỗ tác ít, chẳng gì đến chuyên nghiệp. Đa ngỗ tác đều phương pháp nghiệm thi riêng, hề cầu chứng nghiệm thực, tồn tại nhiều sai sót.

Phàm là đại án t.ử hình, quan trọng nhất là tình tiết ban đầu, tình tiết ban đầu quan trọng nhất là kiểm nghiệm. Kiểm nghiệm sai sót, thể hình dung sẽ oan bao nhiêu mạng . Không chỉ , nguyên tắc phá án thời xưa là "tang chứng rành rành, lý thể ngờ", tức là coi trọng "khẩu cung" của phạm nhân. Nghiệm thi thiện, phá án coi trọng khẩu cung, thể tưởng tượng án oan nhiều đến mức nào.

Nàng kinh hãi, bèn âm thầm giúp sức, dẫn dắt sửa đổi, từng bước giúp cha gây dựng tiếng vang trong giới ngỗ tác Giang Nam. Từ khi cha danh tiếng, những vụ án ở huyện Cổ Thủy vụ nào cũng phá mắt, Tri huyện thăng quan. Tri huyện mới đến trông cậy cha để thăng quan, trong nha môn lúc mới đổi sang bộ mặt tươi với cha. Nàng tưởng đó là sự báo đáp của nàng dành cho cha, nào ngờ một ngày, chính cái danh tiếng lẫy lừng lấy mạng ông...

Mộ Thanh quỳ mộ, gió núi thổi bay những chiếc lá non cây cổ thụ, rơi xuống vai nàng, khẽ run rẩy. Hoàng hôn bằng ánh trăng, ánh trăng bằng nắng sớm. Người quỳ mộ trán dính bùn đất mới, gió rít từng hồi, dập đầu lạy một cái:

"Cha, nữ nhi bất hiếu…”.

"Kẻ g.i.ế.c cha, con nhất định sẽ tìm !".

Lạy cái thứ hai.

"Đợi báo thù, con nhất định đưa quan tài cha về huyện Cổ Thủy, hợp táng cùng ”.

Lạy cái thứ ba.

Ba lạy xong, Mộ Thanh dậy, nắng sớm rải lên vai nàng một lớp ánh vàng rực rỡ.

Ngày hôm đó, năm Nguyên Long thứ mười tám nhà Đại Hưng, mùng bốn tháng Sáu. Bức màn triều đổi đại của hoàng triều, x.é to.ạc một góc.

________________________________________

Thành Biện Hà, phố Đông. Sáng sớm sương mù tan, mưa bụi gột rửa con phố dài lát đá xanh. Cửa phủ Thứ sử, năm sáu thợ gã sai vặt dẫn trong phủ. Phủ Thứ sử tu sửa vườn , già của Thứ sử đại nhân mấy hôm nữa sẽ tới. Thứ sử Trần Hữu Lương là con hiếu, già đến phủ, dù túng thiếu cũng sửa sang khu vườn cho .

Châu Biện là cửa ngõ trọng yếu của kênh đào Vận Hà Bắc Nam, nghề vận chuyển đường thủy nuôi béo quan lớn nhỏ trong quan nha. Phủ Thứ sử lẽ thiếu bạc, ngặt nỗi Trần Hữu Lương là một thanh quan. Ông nhậm chức ở châu Biện năm năm, gặp thương nhân, nhận biếu xén, ăn tiệc rượu của đồng liêu, nước trong phủ Thứ sử trong đến mức thấy đáy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-22-nguoi-duoi-hoa-trang-sang.html.]

Triều đình hôn quân, nước trong hiếm . Trần Hữu Lương thanh liêm, thiết diện vô tư, văn nhân trong thiên hạ ngưỡng mộ, uy tín cao trong giới sĩ tử, dân chúng kính trọng ông là "Thanh thiên". Thanh thiên thuê thợ việc cũng trả tiền công. Tiền công phủ Thứ sử trả thấp, ít , tìm mãi mới năm sáu thợ .

Vườn phủ Thứ sử cảnh sắc khá tú lệ, chỉ là lâu năm tu sửa, lười chăm sóc nên lối lát đá xanh đầy rêu, hòn non bộ cỏ dại mọc um tùm. Gã sai vặt dẫn đám thợ vòng đến một tòa lầu các ẩn trong rừng hải đường. Mùa hoa hải đường tàn, cánh hoa rụng đầy đất, nhuộm đỏ cả hồ nước xanh biếc.

"Chỗ đây. Lầu các quét sơn mới, ngói mái cũng sửa sang một lượt, cỏ dại trong sân dọn sạch . Mấy tảng đá bên hồ phía lỏng , trồng cho chắc chắn, kẻo lão phu nhân đến ngắm cảnh hồ dẫm ngã. Những việc hai ngày xong, buổi tối ngủ ở phòng thông của sai vặt trong phủ, tự dẫn các ngươi ”. Gã sai vặt dặn dò xong liền tránh sang một bên, nhưng ý định rời , rõ ràng là giám sát.

Đám thợ xách đồ nghề chia việc.

Một đàn ông cúi đầu lầm bầm: "Việc hai ngày, trả công một ngày, còn mặt mũi giám sát”.

Người thấy bảo: "Thôi thôi , chẳng ngươi cũng đến ?".

"Nếu Thứ sử đại nhân là Thanh thiên đầu dân chúng châu Biện chúng , ai mà thèm đến?".

"Thế ngươi còn càm ràm cái gì?".

"Chẳng thấy ngứa mắt tên sai vặt , cái mặt kéo dài thượt , cứ như chúng mới là nợ tiền ”.

Hai thì thầm to nhỏ. Một thiếu niên xách thùng sơn qua, dừng chân cột cửa lầu các, cúi đầu cụp mắt, lẳng lặng việc, đáy mắt chứa đầy vẻ châm chọc.

Thanh thiên? Cha cũng Trần Hữu Lương là Thanh thiên, năm xưa từ chối lời đề nghị điều chuyển đến nha môn thành Biện Hà khiến ông áy náy nhiều năm.

Năm đó, thành Biện Hà xảy vụ án mạng liên . Cha đầu nhận công văn đến thành Biện Hà nghiệm thi, vì thể hiện xuất sắc nên Trần Hữu Lương coi trọng, ý định điều chuyển ông từ huyện Cổ Thủy lên thành Biện Hà nhận chức. Cha rời huyện Cổ Thủy, ông mộ ở đó, mùng một, ngày rằm hàng tháng đều đến quét dọn cúng bái, sợ thể về thường xuyên, để mộ hoang phế thê lương.

Mộ Thanh , đó chỉ là một trong những lý do. Lý do chính là cha lo nghĩ cho nàng. Đến thành Biện Hà, cha vẫn là ngỗ tác, thoát tiện tịch, chỉ là bổng lộc cao hơn chút đỉnh. Nhà nghèo, cha bổng lộc nhiều hơn, mà là lo lắng chuyện chung đại sự của nàng. Nàng theo cha mang tiện tịch, là quan nô, từ nhỏ thầy bói phán mệnh cứng, một đứa con gái suốt ngày ở nghĩa trang mày mò xương cốt c.h.ế.t, tuy danh tiếng Âm ty Phán quan, nhưng rốt cuộc hợp lễ giáo phụ nữ.

Thành Biện Hà quan phú thương đầy rẫy, với xuất và những lời đồn đại về nàng, chắc chắn khó ai để mắt tới, cũng khó ai dám cưới. Cha nàng cho . Ông năm xưa thà gả cho ông cũng chịu cho Tri huyện, nàng khí phách của , tuyệt đối để nàng con đường .

Cha mong nàng gả cho một thiếu niên thật thà. Trong thành nhà ai trai , ông sớm để ý trong lòng. Đến thành Biện Hà, đất khách quê , sợ lầm , lỡ dở cả đời nàng. Cha là đàn ông thật thà, ít , bao giờ nhắc đến chuyện hôn nhân mặt nàng. Hôm nàng lễ cập kê, buổi tối ăn mì trường thọ, cha nhắc vài câu. Nàng còn tỏ thái độ gì, cha đỏ mặt ánh nến.

Trong ký ức, cha chỉ một nữa mặt mày hớn hở như . Hôm đó ông nghiệm thi ở thành Biện Hà về, cửa vụ án manh mối, Trần đại nhân giữ ông dùng cơm trong phủ, thưởng một bàn rượu thịt. Thứ sử châu Biện, quan chính tứ phẩm, quan lớn nhất châu Biện, cùng bàn ăn cơm với một tên tiểu ngỗ tác huyện nha phẩm cấp như ông, còn chê ông mùi xác c.h.ế.t. Mộ Hoài Sơn về nhà, nhắc đến chuyện hưng phấn mấy ngày liền, từ đó càng thêm kính trọng Trần Hữu Lương, càng thêm áy náy về chuyện năm xưa điều từ chối sự đề bạt của ông .

________________________________________

 

Loading...