Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 2: Người không bằng lợn

Cập nhật lúc: 2026-06-11 07:50:39
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng điệu đang hào hứng của ông lão bỗng trầm xuống, than rằng: "Haizz! Dù thì Mộ cô nương rốt cuộc vẫn là phận nữ nhi. Với cái xuất , với những lời đồn đại , e rằng khó mà gả nhà t.ử tế. Chỉ tiếc cho dung nhan xinh của nàng , giống nương quá cố của nàng".

"Dung nhan xinh ? Đẹp đến mức nào ạ? Có hơn A Tú tỷ tỷ trong thôn ông?". Đứa bé tò mò hỏi.

Ông lão , xoa đầu cháu: "Đợi tới, một cái là ngay”.

Tháng Sáu, Giang Nam đang mùa mưa. Nửa đêm tạnh, sáng sớm hửng nắng bao lâu thì mưa bụi lất phất bay.

Mưa bụi Giang Nam phủ kín con đường quanh co thôn. Trong màn sương khói mờ ảo, thấp thoáng bóng tới.

Dân làng đang chờ đợi đều đồng loạt về phía cổng thôn. Đứa bé cầm ô, hào hứng chui lên hàng đầu, kiễng chân ngóng về phía cuối đường.

Cuối con đường, đến bước chậm rãi. Gió khẽ lay, sương nhẹ phủ, tà váy trắng tinh khôi. Một chiếc ô dầu che nửa dung nhan, bàn tay cầm ô trắng ngần như sương tuyết, mặt ô vẽ một cành trúc xanh đơn độc, hạt mưa rơi xuống tựa ngọc bích.

Trời đất tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi. Người nọ đến nhà, dân làng nhớ tới danh xưng "Âm ty Phán quan" của nàng, rào một tiếng dạt hai bên. Ánh mắt họ quả nhiên sợ hãi pha lẫn kính trọng, nàng thu chiếc ô dầu , đưa mắt trong nhà.

Chiếc ô hạ xuống, đứa bé bỗng trố mắt kinh ngạc.

Chỉ thấy thiếu nữ lặng trong mưa, tuổi độ trăng tròn, trâm ngọc cài tóc, búi một lọn tóc xanh. Gió thổi qua, sống lưng nàng thẳng tắp như ngọc trúc, phong thái thanh cao thoát tục. Dung nhan , bút mực khó tả, chỉ cảm thấy thế gian duy chỉ gương mặt đó mới xứng với phong thái thanh cao trác tuyệt . Quả nhiên là trong mưa tựa trúc, cổ tay trắng như sương tuyết. Phong tư thanh tuyệt, giai nhân hiếm đời.

Người đời chỉ ví quân t.ử như trúc, nào ngờ thế gian nữ t.ử mang phong thái .

Người trong thôn chất phác, văn thơ, cũng chẳng khen ngợi hoa mỹ, nhưng ngay cả đứa trẻ con cũng nhận , so với thiếu nữ mắt, nhan sắc của A Tú tỷ tỷ trong thôn chẳng qua chỉ là hạng son phấn tầm thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-2-nguoi-khong-bang-lon.html.]

Gió dường như ngừng thổi, đám đông im phăng phắc. Dưới mái hiên, ba vị lão giả dậy định đón, thiếu nữ một bước, thi lễ với ba : "Chào ba vị tộc lão”.

Giọng nàng tuy nhạt, nhưng vang lên trong mưa âm sắc trong trẻo lạ thường. Ba vị lão giả thấy nàng lễ nghĩa chu thì dám vẻ bề , vội vàng mời:

"Đa tạ Mộ cô nương đội mưa đến đây. Chuyện nhà Triệu Đại Bảo chắc cô nương đường . Người đặt nền đất trong nhà, mời cô nương xem xét”.

Mộ Thanh gật đầu, cất bước sân. Người nhà, trong sân thoảng mùi t.h.u.ố.c bắc nhàn nhạt. Đứa bé ngoài ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c trong gió, ngẩng đầu ông nội, đôi mắt ngây thơ chút khó hiểu. Chẳng bảo ngỗ tác đều mùi xương khô ruột nát khó ngửi lắm ? Sao Mộ cô nương chẳng ngửi thấy tí nào? Mùi t.h.u.ố.c thanh khiết, ngửi tỉnh táo, thơm lắm mà!

Bên ngoài, dân làng che ô đợi. Trong sân, Triệu Đại Bảo trói gô nền đất bùn lầy, ngợm ướt sũng, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt cánh cửa đóng kín của nhà , tràn đầy hy vọng.

Chừng một tuần trôi qua, cửa mở. Mộ Thanh bước , ánh mắt của cả trăm dân trong thôn đổ dồn về phía nàng.

"Tự ải”. (Tự treo cổ).

Tính nàng vốn đạm bạc, lời cũng ngắn gọn. đối với Triệu Đại Bảo, đó là hai chữ nặng tựa ngàn cân, hai chữ quan trọng nhất đời từng . Hai chữ , rửa sạch nỗi oan, cứu sống mạng .

Dân làng vây xem ồ lên một tiếng, bàn tán xôn xao. Ban nãy Triệu đồ tể rõ ràng phân tích đấy, bảo vợ Triệu Đại Bảo siết c.h.ế.t mới treo lên xà nhà, mới qua một canh giờ biến thành tự vẫn ? lời Mộ Thanh , ai là tin. Những vụ án qua tay nàng từng sai sót. Chỉ là hiểu — tại ?

"Chuyện thể nào!".

Trong sân bỗng vang lên tiếng hét lớn, nhảy dựng lên, vẻ mặt đầy phục. Chính là Triệu đồ tể.

 

 

Loading...