Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 18: Vũ khí lợi hại nhất thiên hạ (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:39
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ tiết lộ nội tâm con chỉ biểu cảm, mà còn cử chỉ.

Có một từ gọi là "sát ngôn quan sắc" (xem lời sắc mặt). Chúng thường thông qua việc quan sát thần sắc và lời của khác để suy đoán hỉ nộ của họ. thực , con là sinh vật ngụy trang, biểu cảm thể dùng diễn xuất để che giấu, lời chắc là thật.

, khi Mộ Thanh phá án, bao giờ nàng mặt nghi phạm , mà chân . Chân là bộ phận trung thực nhất cơ thể, khi một tập trung diễn xuất, thường rảnh để ý đến cử động của chân, điều chủ yếu liên quan đến não bộ con .

Khi học môn tâm lý học, giáo sư từng với nàng, ngôn ngữ cơ thể, biểu cảm gương mặt và lời , ít khi dối thể khiến cả ba thứ đồng nhất cùng một lúc. Khi ba thứ đồng nhất, tính chân thực trong lời của đó cần xem xét .

Gã đàn ông mặt mũi kinh hãi, nhưng cử chỉ cho nàng gã đang vui vẻ. Điều chỉ thể chứng minh gã đang diễn kịch, ván chẳng qua là cái bẫy, giả vờ lỡ tay dụ nàng mở ống mà thôi. Mộ Thanh bình tĩnh đó, nhưng gã đàn ông thì bình tĩnh nổi nữa.

đây là con bạc, chơi bời lêu lổng mấy năm chẳng việc gì , chỉ luyện một tay kỹ thuật cờ b.ạ.c và diễn xuất chiếu bạc. Sau khi tòng quân, Tây Bắc lạnh lẽo, đêm dài khó qua, chẳng gì g.i.ế.c thời gian, gã lên cơn nghiện cờ bạc. Đàn ông trong quân đều là những gã thô lỗ, kẻ từng sòng bạc cũng giống như kẻ từng c.h.é.m đầu Hồ, đều chê . Kỹ thuật cờ b.ạ.c của gã từng xưng bá trong quân, gọi là Đổ Gia! Từ khi trong quân cấm cờ bạc, gã thua Đại tướng quân một , mấy năm nay từng động ống xúc xắc.

Lần xuống phía Nam đến thành Biện Hà là phụng quân lệnh của Đại tướng quân, cùng Cố lão tướng quân đưa tân binh về Tây Bắc. Thành Biện Hà trong quân doanh, cần tuân thủ quân quy, gã ngứa nghề bèn đến sòng bạc chơi vài ván, kỹ thuật hề mai một, một canh giờ thắng năm sáu ngàn lượng. Cược với thằng nhãi , ván đầu thua là do khinh địch, nhưng là thế nào?

chút phục, cứ cảm thấy Mộ Thanh thấu gã chỉ là trùng hợp, mặt đen sì chộp lấy ống xúc xắc, tiếp tục.

sự việc càng lúc càng trở nên quỷ dị. Bất kể gã phô trương thanh thế thế nào, thiếu niên cũng chỉ chăm chú gã. Đôi mắt nhỏ dài trong veo, sạch sẽ như soi rọi hết thảy dối trá thế gian. Gã mấy giả vờ lỡ tay, mấy thấu, nào lừa thiếu niên mở ống.

Gã đàn ông đến cả khó chịu, cuối cùng nhịn nổi nữa, đ.ấ.m mạnh xuống bàn, vạt áo như cơn gió thốc thẳng mặt Mộ Thanh: "Mẹ kiếp ngươi gì mà cứ chằm chằm lão t.ử thế hả?".

Trong cơn thịnh nộ, của Mộ Thanh ngay ngắn bất động, giọng vẫn nhạt thếch: "Ngươi xuất giá ?".

"...”

Phụt!

Đại sảnh im lặng trong giây lát, phá lên. Thằng nhãi , mồm miệng độc địa thật!

Gã đàn ông Mộ Thanh mỉa mai là cô nương xuất giá, sợ , lập tức đỏ mặt tía tai, ánh mắt như d.a.o hận thể c.h.é.m nàng tám đoạn, gầm lên: "Vậy rốt cuộc khi nào ngươi mới chịu mở?".

"Kệ , phạm luật”.

"Ngươi!".

"Có thời gian cãi , chi bằng tiếp tục . Nếu , dây dưa đến sáng, ván cược cũng chắc kết quả ”.

"Lão t.ử dây dưa?".

Rốt cuộc là ai dây dưa? Thằng nhãi mà chọc tức thế !

Gã trừng mắt Mộ Thanh, chỉ thấy một khuôn mặt bình thường, ném đám đông tìm , quả thực dáng dấp cao thủ. chỉ nửa canh giờ, gã thế nào là " thể tướng mạo".

Chậc! Thằng nhãi quái lạ thật! Lần nào nó cũng thấu gã đang diễn kịch, rốt cuộc là thế nào ?

Gã đàn ông lòng đầy phiền muộn, đoán già đoán non lắc ống xúc xắc, đặt phịch xuống bàn, buột miệng : "Lão t.ử mở…”. Lời thốt , sắc mặt gã biến đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-18-vu-khi-loi-hai-nhat-thien-ha-2.html.]

Đám xem trơ như đá. Gã sắc mặt đổi mấy , thiếu niên mãi mở ống, đoán chừng vẫn mở, ván Tam hoa tụ đỉnh tám phần là may mắn.

"Mở!".

Trong lúc đám xem đang chán nản, Mộ Thanh nhả một chữ, dứt khoát mở ống xúc xắc, dùng cách trực tiếp nhất, ngắn gọn nhất khiến những kẻ đang chán nản trợn mắt, những kẻ đang lắc đầu nghi ngờ câm miệng.

"Tam hoa tụ đỉnh...”.

"Lại là Tam hoa tụ đỉnh!".

Những dựa lan can nhoài nửa , những vòng ngoài kiễng chân vươn cổ. Đầu nhấp nhô che khuất rường đỏ màn màu, tiếng ồn ào tràn ngập sảnh đường rực rỡ ánh nến.

Dưới bao ánh mắt , gã đàn ông mở ống xúc xắc của , nhưng điểm bên trong mà chỉ chằm chằm Mộ Thanh, thu vẻ nóng nảy bực bội, đầu tiên ánh mắt trở nên nghiêm túc, hỏi: "Sao ngươi ván lão t.ử lỡ tay là thật?".

Thằng nhãi là Thần bài chắc?!

Mộ Thanh đáp, chỉ : "Ba ván thắng hai, ván cần cược nữa chứ?".

Lời nàng dứt, ánh mắt đám xem mới từ trong ống xúc xắc của hai dời , chợt nhận ván cược phân thắng bại. Hai ván, thiếu niên đều mở Tam hoa tụ đỉnh, còn gã đàn ông thì liên tiếp lỡ tay. Chẳng lẽ lầm thật, thiếu niên nghèo kiết xác là cao thủ cờ bạc?

Mộ Thanh bao giờ là cao thủ. Thời gian học môn tâm lý học, nàng đang ở nước ngoài. Để thực hành, nàng từng một thời gian ngày đêm ngâm trong các sòng bạc ở Las Vegas, thông qua quan sát biểu cảm và cử chỉ của đối thủ để dự đoán thắng thua. Cũng trong thời gian đó, nàng luyện kỹ thuật cờ bạc, chỉ là nàng thích những chiêu trò lòe loẹt.

Điều liên quan đến nghề nghiệp chính của nàng. Nàng là pháp y, chức trách là phân tích thi thể, xác định nguyên nhân và thời gian t.ử vong, suy đoán hung khí, phân tích thủ đoạn và quá trình gây án. Công việc của nàng là bóc tách từng lớp để tìm sự thật, vì nàng thích tất cả những gì che giấu sự thật. Kỹ thuật cờ b.ạ.c cao thấp ở chiêu trò lòe loẹt, nàng thích trò để thu hút sự chú ý, nàng thích hiệu quả, trật tự. Kỹ thuật bình thường giúp tiết kiệm thời gian biểu diễn rườm rà, hiệu quả, khiến đối thủ nảy sinh tâm lý coi thường. Cho đến nay, những kẻ coi thường nàng bao giờ thắng nàng.

Mộ Thanh gã đàn ông, giờ nàng thắng, chỉ xem đối phương định chịu thua thôi.

Bốp!

Gã đàn ông đập một chưởng xuống bàn, chưởng phong cuồn cuộn, tay áo quét qua, ba tờ ngân phiếu bay đến mặt Mộ Thanh:

"Lão t.ử thua là thua! Ngân phiếu cho ngươi! ngươi cho , mày thấu ? Để thua ba ngàn lượng cho tâm phục khẩu phục!".

Mộ Thanh liếc ngân phiếu bàn, ngước mắt lên gã đàn ông một lúc với ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, gật đầu: "Là tự ngươi cho ”.

Hả? Gã đàn ông ngẩn , mày nhíu chặt , sắc mặt vui: "Lão t.ử cho ngươi lúc nào?".

Có chơi chịu, cái trò giở quẻ bẩn thỉu gã xưa nay chướng mắt. Gã tự thấy đưa ngân phiếu dứt khoát, cũng chẳng khó dễ thằng nhãi , chỉ hỏi một câu xem thấu để thua cho tâm phục khẩu phục. Ai ngờ thằng nhãi mở miệng hươu vượn? Gã cho nó lúc nào? Gã thiểu năng tẩy của cho đối thủ, gã thua.

Ánh mắt gã đàn ông sắc bén, dần dần mang theo khí thế sấm sét, uy thế hùng hậu như núi Thái Sơn, khiến xung quanh dần im bặt. Đó là khí khái nam nhi chinh chiến sa trường uống m.á.u quân thù ở Tây Bắc.

Trong tòa thành cổ Giang Nam phồn hoa mấy trăm năm , đám con bạc mùi m.á.u tanh nhưng vẫn cảm thấy khí bất . Sau cơn kinh hãi, đám xem nhao nhao lùi , xung quanh bàn cược dần tạo thành một trống. Mọi thiếu niên từ xa, đều cảm thấy đêm nay e là dễ dàng rời như .

________________________________________

 

Loading...