Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 15: Thần bài?! (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:36
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông chủ sòng bạc quả là đầu óc kinh doanh.

"Công t.ử đến chơi cược? Mời trong!". Hai thiếu nữ áo xanh thấy Mộ Thanh ở cửa , bèn cùng bước tới, nhún thi lễ với nàng.

Mộ Thanh hồn, khẽ nhướng mày. Với cách ăn mặc của nàng, đến tiểu nhị tiệm đồ tang còn chê nàng nghèo kiết xác, sòng bạc đáng lẽ càng coi thường nàng mới đúng. Vậy mà trong mắt hai thiếu nữ hề chút khinh miệt nào, đối đãi với nàng cũng giống như với mấy vị công t.ử áo gấm lúc nãy. Xem , ông chủ sòng bạc ngoài việc đầu óc kinh doanh, còn là cách dạy dỗ nhân viên.

Mộ Thanh gật đầu với hai thiếu nữ, nhấc chân bước sòng bạc. Sau khi nàng , hai thiếu nữ ngoài cửa mới , ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên. Sòng bạc Xuân Thu dùng nữ hầu đón khách là ý tưởng lạ lùng của công t.ử nhà họ, ngay cả các công t.ử thế gia đến đây cũng tấm tắc khen là mở mang tầm mắt, dân thường càng từng thấy bao giờ. Các nàng đón khách ở đây, gặp qua nhiều con bạc , những kẻ nghèo khổ như thiếu niên , hoặc là thấy các nàng đến mắt cũng dám ngước lên, hoặc là đến cửa cũng dám . Thiếu niên ánh mắt thẳng thắn, từ đầu đến cuối hề lộ chút ngạc nhiên nào, giống từng trải qua sóng gió. ... nếu thực sự là từng trải, ăn mặc nghèo khổ thế ?

Bên hai thiếu nữ đang ngạc nhiên, bên Mộ Thanh bước sòng bạc cũng chút tấm tắc. Chỉ thấy rường đỏ màn màu, nến ấm sảnh sáng, tiếng ồn ào náo nhiệt tràn ngập đại sảnh. Trong sảnh, một cái khó mà bao nhiêu bàn cược, nhưng chia bài mỗi bàn đều là nữ, mặc áo xanh giống hệt hai thiếu nữ đón khách ngoài cửa. Con bạc bàn công t.ử áo gấm, cũng thiếu dân thường áo vải. Sòng bạc mở ba tầng, hai tầng đều là phòng riêng, cửa đóng kín nhưng ngăn bóng đèn bóng , mùi hương trầm hương phấn.

Xem sòng bạc chỉ ăn với quyền quý, mà còn ăn với cả dân thường. Khác với những nơi ăn với quyền quý quen thì coi trọng mấy đồng bạc lẻ trong túi dân thường, sòng bạc thì tiền to tiền nhỏ đều vơ vét cả. Ông chủ sòng bạc xem chỉ đầu óc kinh doanh, dạy , mà còn là một kẻ hám lợi chính cống.

Chỉ dựa việc đón khách và cách bài trí, Mộ Thanh thấu ông chủ sòng bạc đến bảy tám phần. Thực nàng hứng thú gì với ông chủ , chỉ là thói quen nghề nghiệp trỗi dậy mà thôi. Cũng vì thói quen nghề nghiệp, nàng vội vàng bàn ngay khi bước , mà ở lối đại sảnh, quét mắt quan sát kỹ lưỡng từng bàn cược. Sau đó, nàng dừng mắt ở một bàn cược.

Bàn cược đó đông vây quanh nhất, nhưng náo nhiệt ồn ào như những bàn khác. Nhiều do dự quyết, bầu khí vẻ kỳ quái. Mộ Thanh liếc qua biểu cảm của vài , trong lòng nắm chắc phần nào. Nàng bước tới, rẽ đám đông trong, quả nhiên thấy bàn cược chỉ một .

Người mặc bộ đồ vải thô, vạt áo phanh một cách thô lỗ, bộ râu quai nón rậm rạp càng cho tướng mạo vốn bình thường trông giống một kẻ lỗ mãng. Tuy ăn mặc lôi thôi như nhưng tư thế của gã chút phép tắc — hai chân dang rộng, hai tay đặt lên bàn, lưng thẳng tắp. Rất giống tư thế trong quân đội.

Nhìn , tuy tướng mạo bình thường nhưng ánh mắt như búa tạ, ai là khiến đó hoảng sợ. Gã mất kiên nhẫn quét mắt xung quanh, đập bàn cái "rầm":

"Rốt cuộc ai dám cược với lão t.ử hả?".

Các con bạc xung quanh ánh mắt gã quét qua là sợ mất mật, ai dám bước lên?

Phía đám đông thì thầm to nhỏ: "Tên , hôm nay đỏ vận quá! Thấy cọc ngân phiếu mặt ? Không là mấy ngàn lượng …”.

"Chậc chậc! Mấy ngàn lượng? Phát tài to ! Bao giờ tiểu gia mới vận đỏ thế ?".

"Mơ ! Gã đến đây hơn một canh giờ , thua ván nào. Thấy Lý công t.ử ? Thua đến mức tụt cả quần, chắc về phủ gọi cứu viện !".

Đám đông đang bàn tán, gã đàn ông mất kiên nhẫn: "Mẹ kiếp, lão t.ử còn chơi , ai đến nữa thì lão t.ử sang nhà khác!". Nói , gã phắt dậy.

tướng mạo lưng hùm vai gấu, lên cao hơn xung quanh cả cái đầu. Ánh mắt gã rơi đám đông, khiến cả đám rụt cổ , vội vàng nhường một lối . Gã vơ vét đống ngân phiếu bàn, nhét n.g.ự.c định bỏ thì lưng bỗng vang lên giọng của một thiếu niên.

"Ta cược với ngươi”. Giọng chút khàn khàn trầm thấp.

, cùng đám con bạc xung quanh về phía đó, chỉ thấy chiếc ghế đối diện một thiếu niên đó. Thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, mày rậm mắt nhỏ, sắc mặt vàng vọt, dáng mảnh khảnh, y phục giản dị, qua là con nhà nghèo khổ. Chính là Mộ Thanh.

"Ngươi?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-15-than-bai-1.html.]

Gã đàn ông rõ ràng cho rằng kỹ thuật cờ b.ạ.c của thiếu niên cao siêu gì: “Ngươi bản lĩnh thắng lão tử?".

Thiếu niên ngay ngắn, vẻ tức giận khi coi thường, ánh mắt bình tĩnh tay gã: "Ngân phiếu trong tay ngươi bao nhiêu bạc?".

Gã đàn ông tay , ngẩn một chút, gãi đầu: "Lão t.ử đếm, ít nhất cũng năm sáu ngàn lượng...”.

"Không cần nhiều thế, chỉ cần ba ngàn lượng”.

"...”

Hả? Không chỉ gã đàn ông ngẩn , đám xem xung quanh cũng ngẩn tò te. Ba ngàn lượng, mà là "chỉ cần"? Khẩu khí nhỏ! Có "ha" một tiếng: "Tiểu tử, lông còn mọc đủ thì đừng vẻ học đòi cờ bạc. Cẩn thận lát nữa thua đến cái quần cũng...”.

"Cốp!".

Người dứt lời, thiếu niên đập tay xuống bàn, tiếng động thanh thúy lòng bàn tay khiến xung quanh im bặt. Đến khi nhấc tay , đều trợn tròn mắt, trân trối. Trên bàn, ba đồng tiền xu xếp thành một hàng.

Thiếu niên chẳng ai, chỉ gã đàn ông, nhả chữ rõ ràng, nhưng khiến những thấy đều ngã ngửa: "Ba văn tiền, cược ba ngàn lượng của ngươi!".

Ba văn tiền, cược ba ngàn lượng. Xung quanh bàn cược bỗng nhiên im lặng như tờ, ai nấy đều tưởng tai vấn đề.

Gã đàn ông là đầu tiên phản ứng , trừng mắt thiếu niên: "Ba văn tiền cược ba ngàn lượng?".

"Sao ?".

Thiếu niên ngay ngắn, vẻ mặt thản nhiên: “Cái gọi là cược, chẳng qua là thắng thì bạc vạn quấn lưng, thua thì khuynh gia bại sản. Ba văn tiền thể biến thành ba ngàn lượng, ba ngàn lượng cũng thể còn một đồng xu. Ta đặt đồng nào, đặt ba văn”.

Ta đặt ba văn... Xung quanh bàn cược chìm một đợt tĩnh lặng c.h.ế.t chóc khác, ai nấy đều giật giật khóe miệng.

Gã đàn ông cảm giác m.á.u nóng dồn lên não: "Ngươi coi lão t.ử là thằng ngốc ? Ngươi thắng, ba văn thắng ba ngàn lượng của lão tử. Lão t.ử thắng, ba ngàn lượng chỉ thắng ba văn của ngươi?".

thấy tiền cược của nó ít quá đáng ?

Mộ Thanh nhướng mày: "Ba văn cũng đợi ngươi thắng thì mới tính là của ngươi. Ngươi nếu thắng nổi, cược ba văn ba ngàn lượng, đối với ngươi gì khác biệt ?".

Gã đàn ông , lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Hóa tên nhãi nhà ngươi nghĩ chắc thắng, cược ba văn là còn nể mặt lão t.ử hả?".

"Ta là nể mặt ba văn tiền đó”. Mộ Thanh vững ghế, ánh mắt thành thật: “Đối với , ba văn tiền đủ mua ba cái bánh bao, ba bữa no bụng. Cho nên, ba văn tiền cũng định để ngươi thắng , của vẫn là của ”.

 

Loading...