Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 14: Thiếu niên keo kiệt

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:35
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió đêm mùa hạ hiu hiu, lùa qua sảnh đường lay động ngọn nến sắp tàn, chập chờn soi lên gương mặt thiếu niên. Gương mặt xí, mày rậm mắt nhỏ, giống gương mặt của kẻ khí phách, nhưng khí phách dồn hết lên mũi dao. Mũi d.a.o lạnh lẽo, tì làn da ấm nóng, sẵn sàng nếm thử mùi vị m.á.u tươi bất cứ lúc nào.

thể tướng mạo. Ông lão thở dài một tiếng: "Ta cũng là cho . Cho dù , mối thù cũng báo ”.

"Báo là chuyện của ”.

"Cậu!".

Ông lão nghẹn lời, trừng mắt, bỗng giơ một ngón tay chỉ lên trời: "Chuyện , liên quan đến vị . Mối thù báo ?".

Mộ Thanh lên trời, trong lòng hiểu ý, ánh mắt đổi, giọng lạnh lẽo: "Nói rõ hơn chút !".

"Rõ hơn nữa thì cũng . Nghĩa trang là nơi ngỗ tác thường xuyên , cũng là lúc uống rượu đêm một ngỗ tác trong phủ Thứ sử . Cậu , đương kim... ". Giọng ông lão run run đè thấp trong tiếng gió lùa:

“Đương kim Thánh thượng con nối dõi, trong hành cung Biện Hà mỹ nhân ba ngàn, nhưng chẳng lấy một vị nương nương chính thống nào thể sinh con nối dõi. Thánh giá năm nào cũng đến hành cung tháng Sáu, ít nhất cũng mười năm , bao giờ mang theo nữ nhân. , ngài mang theo một vị nương nương, đủ thấy vị nương nương sủng ái thế nào. vị nương nương cũng , đến Biện Hà... thì c.h.ế.t. Thánh thượng nổi trận lôi đình, lệnh cho phủ Thứ sử tra rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t, truy bắt hung thủ”.

"Người c.h.ế.t , tra nguyên nhân cái c.h.ế.t thì chẳng nghiệm thi ? phận nương nương tôn quý nhường nào, là phận nữ nhi, ngỗ tác nào dám thể nàng ? Nếu , chẳng móc mắt, c.h.ặ.t t.a.y ? Cho dù dám nghiệm, nghiệm rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t , đây là bí mật của hoàng gia. Biết bí mật tày trời , chẳng là họa sát ? Ngỗ tác phủ Thứ sử khôn lanh, phong thanh liền cáo bệnh ở nhà, giở trò trốn tránh. Lệnh vua khó cãi, Mộ lão ở trong nghề ngỗ tác vùng Giang Nam nổi tiếng lâu, việc liền rơi xuống đầu ông . Haizz!".

Ông lão than thở: "Lúc Mộ lão khiêng đến đây, ngửi thấy ông mùi rượu, thể là uống rượu độc mà c.h.ế.t”. Ông ngước mắt Mộ Thanh, lắc đầu khẽ than: "Giờ đấy, xem, mối thù báo ?".

Mộ Thanh trả lời, chỉ , bước ngoài giống hệt lúc nàng bước sảnh, bóng lưng đơn bạc trong gió đêm toát lên vẻ quyết tuyệt.

Ông lão ngẩn một lúc lâu mới phản ứng , vươn cổ hét lên: "Cái thằng nhóc cứng đầu ! Định báo thù thật hả? Ôi trời ơi! Đó là trọng tội tru di cửu tộc đấy!".

Mộ Thanh đầu , đến cổng viện.

Ông lão cuống cuồng giậm chân bình bịch: "Cậu mà chọc giận trời cao thì đừng ở chỗ đấy nhé. Ôi trời ơi, ngay là mà. Ta hại c.h.ế.t mất! Ta hại c.h.ế.t mất...”.

Ông loay hoay xoay vòng vòng, liếc thấy cái xác đất, sững một chút vội chạy ngoài, gọi với theo: "Thế cái xác thì ? Cậu nhận về ?".

Mộ Thanh bước khỏi cửa, giọng tan trong gió: "Gửi một đêm, sáng mai đến nhận”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-14-thieu-nien-keo-kiet.html.]

________________________________________

Thành Biện Hà lệnh giới nghiêm, tiếng ồn ào náo nhiệt vọng từ con phố bên cạnh càng cho phố đồ tang thêm phần vắng vẻ tĩnh mịch. Cuối phố sương giăng mờ mịt, ánh nến trắng leo lét đung đưa, thấp thoáng một thiếu niên bước từ trong màn sương. Đi qua nửa con phố, thiếu niên dừng một tiệm đồ tang. Tiệm đồ tang đó biển hiệu bằng gỗ tùng, chữ mạ vàng, ăn buôn bán với c.h.ế.t mà cũng vẻ khí phái, hiển nhiên là cửa tiệm đồ tang lớn nhất phố .

Giờ cửa tiệm đóng cửa nghỉ. Thiếu niên bước lên gõ cửa. Tên tiểu nhị đ.á.n.h thức ngáp ngắn ngáp dài, mắt nhắm mắt mở, ở cửa liền sa sầm mặt mày: "Ở cái thằng nghèo kiết xác đến đây gõ cửa!".

Với cách ăn mặc của thiếu niên thì gia đinh sai vặt trong bất kỳ nhà phú hộ nào ở thành Biện Hà cũng trông tươm tất hơn . là đồ mắt, cũng tự lượng sức xem trong túi mấy đồng bạc mà dám gõ cửa tiệm nhà bọn họ.

"Nhà c.h.ế.t thì khiêng cuối phố. Chỗ đó chuyên để xác c.h.ế.t, tốn tiền. Nếu tiền mua đất chôn, bảo chở thẳng bãi tha ma, đỡ tốn công đào hố". Tiểu nhị mặt nặng mày nhẹ chỉ tay về hướng nghĩa trang, hậm hực định đóng cửa.

Phía bỗng một bàn tay vươn . Tên tiểu nhị hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cúi đầu thấy khuỷu tay thiếu niên dùng hai ngón tay bóp chặt. Nhìn mảnh khảnh, giống sức lực, nhưng chẳng hiểu , bóp khiến nửa cánh tay đau tê, gì còn sức mà đóng cửa?

Tiểu nhị kinh ngạc tức giận, ngẩng đầu định c.h.ử.i thì chạm một đôi mắt tĩnh lặng như nước. Đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ, thấy bi thương, thấy giận dữ, ánh đèn leo lét, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Đến tiệm đồ tang đều là nhà c.h.ế.t. Người đến đây ai cũng lóc tỉ tê, sầu t.h.ả.m bi ai, cho dù trong lòng đau khổ cũng vẻ hiếu tử, hận thể đập đầu c.h.ế.t luôn quan tài. Người ánh mắt bình tĩnh như thiếu niên , tiểu nhị mới thấy đầu. Chỉ là hiểu , ánh mắt càng tĩnh lặng càng khiến rợn tóc gáy, những lời định c.h.ử.i cứ thế nghẹn trong họng, dám ho he tiếng nào.

Hắn lên tiếng, thiếu niên lên tiếng: "Tiệm các , cỗ quan tài nhất giá bao nhiêu bạc?".

Tiểu nhị ngẩn , khí thế của thiếu niên trấn áp, nhất thời quên mất việc móc rằng đừng quan tài nhất, ngay cả cỗ quan tài rẻ nhất trong tiệm thì với cái bộ dạng nghèo kiết xác cũng mua nổi, thành thật trả lời: "Quan... quan tài gỗ t.ử (gỗ thị), chịu mục nát nứt nẻ, là loại gỗ nhất để đóng quan tài, nhà quan đều dùng loại . Trong tiệm còn một cỗ, giá... giá hơn hai ngàn lượng”.

Hơn hai ngàn lượng. Dân thường một năm ăn mặc chỉ tốn ba bốn lượng bạc, hơn hai ngàn lượng đủ sống mấy đời. Thiếu niên xong, gật đầu, buông tay tên tiểu nhị , bỏ . Mãi đến khi bóng biến mất ở đầu phố, tiểu nhị vẫn ngây cửa tiệm, mặt mũi nghệch khó hiểu.

Rẽ qua góc phố, tiếng ồn ào náo nhiệt dần hiện , sự phồn hoa đập mắt. Mộ Thanh tìm, qua hai con phố thì dừng cửa một sòng bạc. Sòng bạc đó chạm trổ long phượng, quy mô bề thế. Đại sảnh đặt một tấm bình phong gỗ đỏ chạm khắc tinh xảo, hai bên hai thiếu nữ mặc áo xanh, tuổi độ trăng tròn, mặt hoa da phấn, tươi như hoa, khiến những đóa mẫu đơn bình phong cũng thêm phần rực rỡ.

Mộ Thanh ngẩng đầu lên, nếu biển hiệu bốn chữ lớn "Xuân Thu Đổ Phường", nàng còn tưởng đến chốn lầu xanh. Dùng thiếu nữ trẻ để đón khách là chiêu thức quen thuộc của các thương gia, nhưng đó là ở kiếp của Mộ Thanh, ở thời cổ đại thì thấy nhiều. Phụ nữ thời xưa gia giáo nghiêm ngặt, dễ dàng lộ diện đám đông, ngoài chốn lầu xanh, các cửa hiệu buôn bán phố đón khách đa phần là nam giới. Trước cửa sòng bạc, ngoài tiểu nhị , đa phần còn một đám bảo kê to con dữ tợn.

Sòng bạc điều, thấy bóng dáng tiểu nhị bảo kê nào, hai thiếu nữ cửa dáng liễu thướt tha, tươi như hoa, đưa mắt qua đường, khiến khối gã đàn ông giữ chân. Người sòng bạc đa phần là vì tiền, nhưng nếu tiện thể rửa mắt ngắm , chắc hẳn ai từ chối.

________________________________________

 

Loading...