Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 12: Đừng nói dối trước mặt ta
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:33
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩa trang là nơi cứu tế nghèo, mà là nơi chuyên dùng để đặt xác c.h.ế.t. Những t.h.i t.h.ể trong nghĩa trang, đa phần là do nghèo quá tiền khâm liệm, hoặc là khách tha hương c.h.ế.t nơi đất khách quê chờ nhà đến vận chuyển về an táng. Trong đó, những t.h.i t.h.ể quan phủ cần nghiệm thi vì sợ để ở nha môn sẽ bốc mùi nên cũng chuyển đến nghĩa trang, cho ngỗ tác đến xem xét. Nói trắng , nghĩa trang chính là nhà xác.
Cha nhận công văn của phủ Thứ sử đến thành Biện Hà nghiệm thi hơn nửa tháng , đến nghĩa trang tìm ông chắc chắn sai. Nghĩ , Mộ Thanh bước tới gõ cửa. Một lát , cửa mở. Người bước là một ông lão gầy gò lưng còng, dáng vẻ ngái ngủ, thấy Mộ Thanh thì lộ vẻ ngạc nhiên.
"Lão , đến tìm . Xin hỏi ngỗ tác huyện Cổ Thủy là Mộ Hoài Sơn Mộ lão ở trong trang ?".
Mộ Thanh tại gác cửa ngạc nhiên. Phố đồ tang xưa nay ít lui tới, nhà tang sự thì đến việc ngang qua cũng thấy xui xẻo, đến cửa nghĩa trang càng ít hơn. Cho dù đến thì cũng là ban ngày, buổi tối ngoài ngỗ tác , hiếm ai dám bén mảng tới.
nàng chính là ngỗ tác, ngỗ tác hai kiếp , khác sợ xác c.h.ế.t, nàng thì loại nào cũng gặp qua, chẳng lý do gì để sợ. Mộ Thanh tẩy trang dịch dung, cũng toạc chuyện , chỉ thẳng vấn đề, rõ mục đích.
Ông lão lưng còng , sắc mặt bỗng đổi, ánh mắt trong bóng tối trở nên mờ mịt khó đoán. Chưa đợi Mộ Thanh kỹ, ông lão gật đầu: "Ra là tìm Mộ lão, , đang ở trong trang”. Dứt lời, ông lão trong.
Mộ Thanh theo ông lão, cái lưng còng xách chiếc đèn lồng trắng, bóng lưng trong bóng tối toát lên vẻ âm u c.h.ế.t chóc.
"Là nhà họ Mộ thuê đến hả?". Giọng ông lão vọng từ phía , : “Cậu cũng to gan đấy, giờ ai dám đến nghĩa trang ban đêm cả”.
Mộ Thanh ngẩn , hiếm khi chút phản ứng kịp.
Chỉ thấy ông lão vẫn tiếp tục về phía : "Sao mỗi ? Nhà họ Mộ thuê thêm ? Ta cho , một khiêng xác , chỉ nước cõng thôi. Cậu chịu cái mùi đó đấy nhé”.
Mộ Thanh dừng bước.
"Nhà họ Mộ thuê lúc nào mà giờ mới đến? Trời tháng Sáu mưa gió thế , xác thối nhanh lắm. Đến chậm mấy ngày nữa là chở bãi tha ma chôn , để trong thành sợ lây bệnh dịch”.
Ông lão lải nhải, bước lên bậc thềm, chiếc đèn lồng trắng trong tay soi xuống nền đất trong sảnh: "Đấy, ở kìa, xem ”.
Mộ Thanh giữa sân, theo ánh đèn yếu ớt đó, chỉ thấy đất một cuốn trong chiếu cói, lộ đôi chân, chân mang đôi giày quan... Đôi giày quan vải đen đế trắng, mặt vải thêu hoa văn, là kiểu giày mà nha dịch công sai phẩm cấp thường mang.
Mộ Thanh nhớ tối hôm đó cha vội. Hôm đó ngoài thành xảy án mạng, lúc ông nghiệm thi trở về thì trời tối. Y phục còn kịp thì của phủ Thứ sử đến nhà. Người đến cầm công văn, giục gấp, cha vội vàng theo luôn. Lúc , mũi đôi giày quan ông mang còn dính bùn vàng. Giờ đây mắt, mũi giày quan dính bùn vàng hiện tấm chiếu cói thấm mặt vải, qua là để nhiều ngày .
Mộ Thanh chằm chằm mũi giày, bỗng cảm thấy cử động nổi.
Ông lão gầy gò lưng còng bậc thềm, thấy thiếu niên chôn chân giữa sân, mắt chằm chằm chiếc chiếu cói đất thì khẩy một tiếng: "Vừa mới khen to gan, đến đây dám nhúc nhích nữa . Thôi , sợ thì cũng chẳng cần lật chiếu lên xem gì, tìm sợi dây thừng cho cõng xác về”.
"Lật ”. Thiếu niên bỗng lên tiếng.
Ông lão đang định lấy dây thừng, thiếu niên lên tiếng thì kịp phản ứng, hỏi: "Cậu gì cơ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-12-dung-noi-doi-truoc-mat-ta.html.]
Thiếu niên thêm lời nào, nhấc chân bước tới. Dáng mảnh khảnh, vạt áo bạc màu trong đêm mang theo vẻ sắc bén như gió, bước chân nặng tựa bàn thạch, nhưng hề dừng .
Bước lên bậc thềm, trong sảnh, xổm xuống, giơ tay lên. Tấm chiếu cói hất lên một đường cong trong ánh sáng mờ ảo, tựa như trường kiếm x.é to.ạc màn đêm, rạch một đường m.á.u chảy đầm đìa.
Hành động của quá kiên quyết, quá dứt khoát, khiến ông lão ở cửa ngẩn một lúc, ánh mắt kỳ quái, gan rốt cuộc là to nhỏ. Chỉ đến khi tấm chiếu lật , một mùi chua loét xộc thẳng mặt, ông lão mới hồn kêu lên:
"Ôi trời! Ta cái , đúng là tiểu t.ử vắt mũi sạch. Trong trang tuy đốt thương truật, bồ kết nhưng cứ thế xông , hít t.ử khí là nhiễm bệnh đấy. Đợi đấy, lấy cái khẩu trang cho ”.
Khẩu trang là vật dụng mới trong nghề ngỗ tác mười mấy năm nay, là do con gái Mộ lão khởi xướng. Ở giữa là một miếng vải vuông, hai đầu dây đeo, khi dùng đeo hai tai là che mũi miệng, tiện lợi hơn nhiều so với việc ngỗ tác ngày xưa cứ lấy đại miếng vải buộc đầu khi nghiệm thi. Hơn nữa vật giá thành rẻ, bằng vải thô cũng dùng , khi dùng hun qua thương truật, bồ kết, che mũi miệng chắn t.ử khí , nên nhanh chóng lưu truyền trong nghề.
Nhắc đến con gái Mộ lão, quan nha các châu huyện Giang Nam ai . Cô nương xưng tụng là kỳ tài trong nghề, tiếc là cha mất sớm quá. Cô nương rốt cuộc vẫn là phận nữ nhi, thể thực sự việc trong huyện nha, hưởng bổng lộc triều đình, con gái sống thế nào đây?
Ông lão thở dài, đặt chiếc đèn lồng trắng xuống đất, để ánh sáng cho thiếu niên, rời khỏi sân. Gió nổi lên, mang theo ẩm mưa lướt qua tán cây, ánh trăng, bóng cây chập chờn lay động. Trong sảnh, ánh đèn trắng nhợt. Một chiếc chiếu cói, một ngọn đèn trắng, một cái xác, một thiếu niên. Khung cảnh tĩnh mịch, phảng phất vài phần quỷ dị.
Không bao lâu , sự tĩnh mịch phá vỡ bởi một âm thanh yếu ớt. Âm thanh run rẩy trong gió, nhỏ đến mức khó thấy, nhưng bi thống tột cùng.
"Cha…”.
Ông lão mất nửa tuần hương, lúc trở , ngoài chiếc khẩu trang trong n.g.ự.c áo, tay còn bưng một chậu than, xách một hũ giấm. Ông định lát nữa khi thiếu niên , sẽ tát giấm than hồng, bảo bước qua để tẩy uế khí , tránh nhiễm bệnh từ xác c.h.ế.t. Đây là việc ngỗ tác nhất định khi nghiệm thi, trong nghĩa trang cũng chuẩn sẵn để đến nhận xác dùng.
Ông bưng đồ bước lên bậc thềm, ngẩng đầu lên thì sững . Trong sảnh, chiếu cói, đèn trắng, xác c.h.ế.t vẫn còn đó, nhưng thiếu niên thì biến mất tăm.
"Người ?". Ông đặt đồ xuống, còng lưng sảnh, quanh quất, lầm bầm tự : “Chẳng lẽ sợ cái xác c.h.ế.t khiếp, bỏ chạy ?".
Lời dứt, bỗng thấy cổ mát lạnh, một con d.a.o kề cổ ông. Trong bóng tối, lưng ông, giọng lạnh lẽo như từ cõi âm: "Cha c.h.ế.t như thế nào?".
Ông lão giật , nhận giọng đó là của thiếu niên , lập tức cứng đờ .
Thiếu niên vòng mặt ông, đôi mắt chìm trong bóng tối, nhưng ánh khiến lạnh thấu tim gan: "Trả lời câu hỏi của ”.
Ông lão vẫn hồn, chỉ trân trối thiếu niên, khóe mắt liếc thấy con d.a.o giải phẫu trong tay , hít một lạnh chằm chằm: "Cậu... là ngỗ tác?".
________________________________________