Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 10: Lời đồn thiên hạ (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-11 07:50:47
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa trưa, mưa bụi tạnh. Khói bếp lờ lờ bay lên, che khuất một nửa tòa thành nhỏ như tranh vẽ. Tại trạm nhỏ cạnh cổng thành, cửa đặt một cái bàn và một cái ghế, tên công sai ghế đang gà gật ngủ, bỗng tiếng gọi: "Quan... quan gia...”.
Tháng Sáu Giang Nam đang mùa mưa, một ngày chẳng thấy mặt trời mấy canh giờ, khó khăn lắm mới tranh thủ lúc giữa trưa vắng sưởi nắng ngủ một giấc, thế mà kẻ mắt quấy rầy. Tên công sai ngẩng đầu lên, thực sự chút bực bội: "Làm cái gì?".
"Làm... giấy thông hành”. Giọng thiếu niên chút khàn, nụ rụt rè.
Nói thừa! Đến cái trạm giấy thông hành thì cái gì. Tên công sai c.h.ử.i thầm một tiếng, nhíu mày, cao giọng: "Hỏi thằng ranh con ngươi giấy ?".
Thiếu niên vẻ ngốc nghếch, mới phản ứng : "Biện... thành Biện Hà”.
"Đi thành Biện Hà gì?".
"Họ hàng ở nhà thuê bến tàu trong thành, kiếm cho một chân chạy việc…”.
Công sai , liếc mắt đ.á.n.h giá thiếu niên từ xuống . Chỉ thấy thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, dáng mảnh khảnh hơn những đứa cùng trang lứa: "Cái hình cò hương thế mà đòi bến tàu việc chân tay hả?".
Thiếu niên chỉ trừ, đáp thế nào, trông y hệt đám nhà quê trải sự đời, ngốc nghếch sợ sệt.
Mặt tên công sai lập tức đen thêm mấy phần, trong lòng mắng thầm thằng nhãi điều. Hắn cái trạm giấy tờ cho dân trong huyện, đây là một cái "ghế thơm", chỉ cần hỏi vặn vẹo vài câu, đứa nào lanh lợi sẽ đường biếu xén chút đỉnh để việc. qua kẻ mỗi ngày đông đúc, kiểu gì cũng gặp mấy đứa chậm tiêu, hoặc là nhà nghèo rớt mồng tơi, thực sự nặn đồng nào.
Thiếu niên mặc bộ đồ vải thô giặt đến bạc phếch, sắc mặt cũng vàng vọt tối tăm, gia cảnh đúng là như kiểu một đồng xu cũng bẻ đôi mà tiêu. Công sai thầm rủa xui xẻo, hôm nay đúng là may, khó khăn lắm mới ngủ trưa gặp ngay thằng nhãi nghèo kiết xác.
"Giấy tờ tùy ?".
"Đây ạ”. Thiếu niên vội vàng móc trong n.g.ự.c áo một tờ giấy cũ kỹ, khi đưa còn cẩn thận lấy tay áo lau lau.
Cái hành động , cách ăn mặc , tướng mạo , đúng là dân nhà nghèo . Tuy kiếm chác gì nhưng phận xem cũng chẳng gì đáng ngờ. Công sai đón lấy tờ giấy, ánh mắt lướt qua, khóe miệng bỗng giật giật.
Mộ Thanh rụt rè, nhưng đáy mắt cụp xuống ẩn chứa sự thông tuệ. Nàng lớn lên ở huyện Cổ Thủy, nắm rõ trong nha môn như lòng bàn tay. Việc cấp giấy thông hành ở trạm nhỏ tuy béo bở nhưng ai cũng , cần tâm tư kín kẽ, mắt sắc bén. Nếu , lỡ thả tội phạm truy nã hoặc gian tế khỏi thành, một khi truy cứu, nhẹ thì ăn gậy, nặng thì rơi đầu. Vì , những tên công sai việc trông thì tham tài, nhưng thực chất tinh ranh. Nàng ăn mặc như con nhà nghèo khổ, nếu khôn khéo móc tiền hối lộ để nhanh, ngược sẽ gây nghi ngờ. Chi bằng giả ngốc giả khờ, đỡ tốn tiền, an qua cửa, cùng lắm là chịu vài câu khó mà thôi.
Chỉ là, biểu cảm của tên khi thấy tờ giấy tùy , dường như chút... thâm thúy...
Tờ giấy của Mộ Thanh, mà là của tên thủy phỉ . Nàng dọa rằng nếu đưa thư sẽ nộp giấy tờ lên công đường, thực là dọa nạt thôi. Tên thủy phỉ tội, nhưng vô tội. Nàng lấy tờ giấy chỉ để một phận giả, giúp nàng thuận lợi lấy giấy thông hành thành Biện Hà.
Trên giấy tờ chỉ ghi năm sinh, quê quán và họ tên, nghề nghiệp của sở hữu. Cho dù là giấy tờ của thủy phỉ, tên công sai cũng thể , biểu cảm của là ý gì?
Mộ Thanh đang suy tính trong lòng, còn nghĩ nguyên do thì lưng bỗng tiếng bước chân dồn dập. Một nha dịch dẫn theo bảy tám tên gia đinh rảo bước tới. Mộ Thanh thấy tên nha dịch, trong lòng lạnh toát.
Nàng sớm đoán Thẩm Vấn Ngọc chuyện thành sẽ sai đến cổng thành chặn nàng, nhưng ngờ nha dịch của huyện nha cũng cùng. Chẳng lẽ, chuyện Thẩm Vấn Ngọc thuê g.i.ế.c nàng, Tri huyện Cổ Thủy cũng ? Tên Tri huyện đó vì bám víu An Bình Hầu phủ, niệm tình xưa nàng tận tâm tận lực mà coi rẻ mạng sống của nàng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-10-loi-don-thien-ha-2.html.]
Nàng lộ vẻ sợ hãi, co rúm lùi phía .
Tên nha dịch thấy nàng lùi , ánh mắt như d.a.o cạo lướt qua nàng một cái lập tức dời . Dân đen gặp quan sai bao giờ cũng là cái bộ dạng khúm núm sợ sệt , quen , cũng chán ngấy . Hắn sang hỏi tên công sai: "Thấy Mộ Thanh ?".
"Mộ cô nương?". Tên công sai ngẩn , chỉ tay trong thành: "Vừa thành nửa canh giờ , thế?".
Nha dịch trả lời , chỉ đầu đám gia đinh Thẩm phủ. Mấy tên gia đinh mặt mày nghiêm trọng, thì thầm:
"Vào thành ? Cổng nhà họ Mộ khóa, ”.
"Hay là đến nghĩa trang ?".
"Chắc ? Nghe sáng nay thôn Triệu Gia treo cổ, đặc biệt sai đến mời Mộ Thanh. Nàng từ thôn Triệu Gia về, lẽ đến huyện nha bẩm báo một tiếng mới đúng. Huyện nha và nhà họ Mộ đều , chẳng lẽ...”.
"Nàng khỏi thành nữa ?". Nha dịch hỏi tiếp.
"Không thấy nữa, chuyện gì thế?".
Hùng hổ tìm Mộ Thanh thế , chẳng lẽ Thẩm phủ c.h.ế.t?
Tên nha dịch đáp, sắc mặt khó coi, lệnh: "Hai ở đây canh chừng! Phái thêm hai đến nghĩa trang xem , những còn theo chia tìm trong thành!".
Đám gia đinh gật đầu tuân lệnh, quả nhiên để hai canh cổng thành, còn vội vã .
Một đám đến nhanh cũng nhanh tên công sai ngơ ngác như hòa thượng sờ mãi thấy tóc. Thấy hai ở , bèn lân la đến gần định hỏi dò tin tức. Vừa , thấy thiếu niên giấy thông hành vẫn ngây đó, tên công sai lườm một cái cháy mắt. Tâm trí chuyện thu hút, chẳng còn hứng thú mà hạch sách khó thiếu niên nữa. Cộp một cái đóng dấu, giấy thông hành thành Biện Hà và tờ giấy tùy ném trả .
Thiếu niên nhận lấy, vẻ mặt mừng rỡ, rối rít cảm tạ: "Đa tạ quan gia! Đa tạ quan gia!".
"Cút cút cút!". Tên công sai bực bội phất tay, lười nàng thêm cái nào nữa.
Thiếu niên kẹp tờ giấy thông hành trong giấy tờ tùy như báu vật, lúc mới đeo tay nải bước khỏi cổng thành. Nắng trưa ấm áp, rải bức tường thành phủ đầy rêu xanh của tòa thành nhỏ Giang Nam, chiếu rọi bóng lưng thiếu niên đang dần xa. Sống lưng dần thẳng lên, thanh cao mà đơn độc trong gió, kiên cường như trúc.
Mãi đến khi còn thấy bức tường thành lưng, hai bên quan đạo dần hiện cảnh sông nước rừng cây, thiếu niên mới lấy tờ giấy tùy trong n.g.ự.c . Ánh mắt , chân nàng bỗng loạng choạng suýt ngã.
Mộ Thanh vốn điềm tĩnh là thế, mà cũng sa sầm mặt ngay khoảnh khắc mở tờ giấy . Cái tên ...
Chu! Nhị! Đản! (Chu Hai Trứng)
Đại Hưng khởi nguồn từ lưu vực sông Biện, một dòng sông Biện hùng vĩ uốn lượn chia tám vạn dặm giang sơn gấm vóc thành hai bờ Nam Bắc. Châu Biện là cửa ngõ Giang Nam của Đại Hưng, thủ phủ là thành Biện Hà tọa lạc tại giao điểm của sông Biện và kênh đào Vận Hà, là trung tâm vận chuyển đường thủy và muối của cả nước, vốn mệnh danh là nơi giàu nhất thiên hạ.
Hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn núi, cổng thành sắp đóng, bên ngoài vẫn còn ít dân chúng xếp hàng chờ thành. Một thiếu niên tướng mạo xí nhảy xuống từ chiếc xe ngựa tồi tàn, hòa dòng thành. Bên cạnh cổng thành, một tờ cáo thị dán tường, một đám thanh niên trai tráng tụ tập bảng cáo thị, chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán xôn xao.