Lý Thụy Dương theo Lê Trí Viễn rời , ánh mắt thỉnh thoảng rơi chân trái của , mãi cho đến khi bóng dáng về phía thang máy và rẽ chỗ quầy y tá, mới thu ánh mắt , rơi chiếc áo khoác và hộp cơm trong tay .
“Bạn trai em? Đồ què ?”. Anh hỏi.
, gì, cũng cần thêm. nợ cái gì, nếu cam tâm thì đó là chuyện của riêng , thế là tạm biệt, đầu bỏ .
Lê Trí Viễn gửi cho một đoạn video qua WeChat, WeChat chúng thêm tối qua ở nhà . Nội dung video là giữa trưa, đàn ông xe lăn tòa nhà 24.
Ông đến khu dân cư của Lưu Nhã Lan.
Bây giờ gặp ông . Bây giờ, ngay lập tức.
Vừa đến cửa thang máy, Lê Trí Viễn gọi , ngay bên cửa sổ thang máy: “Anh ở đây đợi em, xin nghỉ phép ?”.
Xe của êm, chạy về hướng đông, tâm trạng của chút thấp thỏm, cũng chút kích động.
Người đàn ông đội mũ, hành tung đáng ngờ là bố mất tích mười mấy năm của ?
chút lòng tin chính là ông , suy nghĩ khiến kích động đến mức kiểm soát nhịp tim của .
Nếu ông cũng đang báo thù, thì là ông cuối cùng thừa nhận hiểu lầm chị ?
Bài thơ tên chị, bài thơ coi là thư tình của chị, bài thơ từng khiến tòa án, cảnh sát đều cho rằng chị tự nguyện, cũng từng khiến bố cãi vã kịch liệt. vẫn còn nhớ buổi chiều tối hôm đó họ cãi vã kịch liệt, tiếng nghẹn ngào của chị, tiếng nức nở thể kìm nén trong lòng , qua hai mươi mấy năm, những phai nhạt theo thời gian, ngược ngày càng rõ ràng.
Bố, là bố ?
Lúc đồng hồ, Lê Trí Viễn tăng tốc độ xe.
Cuối cùng cũng khu dân cư nhà , xe của dừng thẳng ở cửa tòa nhà 24.
kéo cửa xe, xuống xe, thẳng con đường nhỏ cửa, nhấn chuông cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-97-em-muon-di-gap-ong-ay.html.]
Con bố ở bên trong, mở cửa. Mở cửa. Ra gặp con. Mau cho con bố đang gì? Bố, bố cũng giống con, cũng nhớ Trân Châu ?
Bố, con xin bố, mở cửa.
Không ai mở cửa. Nước mắt của trào khỏi hốc mắt.
Lê Trí Viễn kéo từ phía : “Bảo Châu, lên xe , ông lái xe từ gara ”.
Anh kéo chạy như bay. Chúng nhanh chóng xe, Lê Trí Viễn khởi động xe, đuổi theo ngoài khu dân cư.
“Tìm xe biển M420N”. Anh : “Bảo Châu, tìm chiếc xe biển , ông rời ”.
M420N, biển địa phương, xe Volkswagen màu đen, ở ngay phía , thấy , Lê Trí Viễn cũng thấy , chúng theo nó, luồn lách giữa dòng xe cộ để theo nó đổi làn, mấy suýt mất dấu, Lê Trí Viễn và đều vội vàng tìm kiếm, khó khăn lắm mới thấy biển xe, tiếp tục đuổi theo, nhưng chúng bỏ phía , đó ở một ngã tư đèn đỏ thì mất dấu.
Bố, tại gặp con?
ôm mặt, để khác thấy nước mắt sắp kìm của . Có điện thoại reo, là điện thoại của .
máy, cố nén cảm xúc: “Xin chào”.
“Bảo Châu, và chủ nhiệm Lê đều xin nghỉ ? Hai xảy chuyện gì ? Bảo Châu, chứ? Tớ lo lắm”. Là Hồ Lệ.
“Tớ , Hồ Lệ, lát nữa về nhé”. cúp điện thoại.
Lê Trí Viễn tấp xe lề đường, im lặng đưa cho khăn giấy: “Lúc em nhấn chuông cửa, ông rời ”.
Lê Trí Viễn : “Lúc đội trưởng bảo vệ gửi biển xe cho , ông khỏi cổng khu dân cư”.
Ông ở đây đầy hai tiếng đồng hồ. Tại ? Ông gì? Có liên quan đến Lưu Nhã Lan ?