Lê Trí Viễn rời bao lâu, lúc về, gió lạnh theo cửa, thấy loạng choạng một chút lúc cửa, nhưng vịn tủ giày ở cửa.
Thời gian đeo chân giả mỗi ngày nên quá dài, nếu , mặt vết thương sẽ mài đến sưng đỏ, dễ gây viêm loét cục bộ.
Anh thấy ánh mắt vẫn luôn dõi theo chân trái của , liền trấn an: “Yên tâm, tìm thấy thông tin chủ sở hữu của mấy tòa nhà ”. Anh tươi , đồng thời giơ chiếc điện thoại trong tay lên: “Có bất ngờ ngoài dự kiến đó”.
vô cùng cảm kích : “Anh tháo chân giả nghỉ ngơi một lát ?”.
Anh khổ : “Bảo Châu, tuy rằng để lộ dáng vẻ lúng túng mặt em, nhưng em đúng”.
Anh đưa điện thoại cho : “Em xem ”.
nhận lấy điện thoại, cũng thuận tay đỡ lấy khuỷu tay , đỡ xuống sofa.
Anh : “Bảo Châu, xe lăn của để ở trong tủ phía bên trái tủ giày, phiền em ”.
nghĩ chỉ là để thấy dáng vẻ tháo chân giả mà thôi. Thật để ý, nhưng vẫn về phía cái tủ , đây là một cái tủ đặc biệt, chuyên dùng để cất xe lăn.
Lúc đẩy xe lăn qua, cất chân giả , ống quần bên trái trống rỗng rủ xuống.
Ánh mắt lướt qua mặt . Mỗi đều một góc khuất thể để khác thấy, góc khuất đó chính là điểm yếu của họ. cảm thấy mừng thầm vì đó dùng chân trái của mà lời tổn thương .
Anh : “Bảo Châu, em đợi thêm một lát, tìm sơ đồ mặt bằng của khu dân cư”.
liếc chiếc điện thoại của mà đặt sofa, mỉm .
Những việc vốn dĩ là việc bắt buộc . Mà , vì mục đích nào khác ngoài việc giúp đỡ , điều đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-91-bua-toi-im-lang.html.]
Anh lăn xe lăn phòng bên cạnh. Đã muộn , chúng đều ăn tối.
bếp, trong bếp thoang thoảng mùi thức ăn. Không từ lúc nào, nấu xong cơm canh, dùng lồng bàn đậy ở đó.
Đây là một như thế nào? lấy bát đũa nghĩ.
Anh giống như biển, sâu thẳm tĩnh lặng, bao dung vạn vật, mà bề mặt tĩnh lặng đó ẩn giấu tâm tư gì? Có thật sự quang minh lạc như vẻ ngoài ?
Lúc lăn xe lăn ngoài, cầm theo đồ trong tay, thấy đang lấy bát đũa, : “Cuối cùng cũng đói ”.
áy náy : “Thật sự xin ”.
Tay nghề nấu nướng của thật sự , món nào là ngon. Lời khen của Hồ Lệ dành cho là suông.
Chúng đều gì, im lặng ăn cơm, ăn xong dọn dẹp nhà bếp.
Ngoài cửa sổ, sắc đêm âm u, gió núi thổi tới, cây cối trong gió điên cuồng nhảy múa, giờ , đáng lẽ nên lái xe, đưa Bách Vinh Tề đến bồn tắm nhà , đó từng d.a.o từng dao, xẻo từng miếng thịt xuống, cho bồn tắm chứa dung dịch **, đó hòa tan thành mủ, xả xuống cống. Cơn mưa lớn sẽ cuốn trôi thứ mủ ghê tởm biển, thế gian sẽ bớt một con bẩn thỉu xa.
Trân Châu ? Chị bây giờ là một con mèo, một con chó, là một con bướm?
Trân Châu cần như , như là vì bản , là để bản nhắm mắt thể yên tâm ngủ, mở mắt thể thoải mái mỉm , chỉ như , mới thể mang con quỷ trong lòng .
Hôm nay , , vẫn sẽ cơ hội .
nghĩ kỹ hành động tiếp theo, nên tay như thế nào .