nghĩ lẽ rơi một chút nước mắt, trong khoảnh khắc hạnh phúc kích động như của Hồ Lệ, bạn của cô , chút thất thố chắc là thể hiểu .
vì cô , bản , bây giờ còn ai thể khiến .
Có đến gần , đưa cho một tờ giấy, ngón tay thon dài, móng tay nhuộm màu tím quyến rũ, tôn lên ngón tay trắng nõn, cũng vẻ khiến động lòng, là Khanh Khanh, cô thích nhất là chăm chút móng tay của .
Dù thì, là một bác sĩ khoa X-quang, cô thể để móng tay dài, giống , mười ngón tay trụi lủi.
"Không gả ? Bị kích thích chứ gì”. Khanh Khanh .
nay thế nào để đáp lời cô thì hơn, nên đành nhận lấy giấy, lau giọt nước mắt khô.
“Bản bản lĩnh, thì trách khác ”.
đang định hỏi cô câu ý gì, thì Hồ Lệ nhét bó hoa lớn mà cô đang cầm lòng , bó hoa khá lớn, sức cô dùng cũng khá lớn, chút luống cuống tay chân ôm lấy hoa, Khanh Khanh đối đầu với Hồ Lệ.
"Cậu ý gì? Bó hoa nên đưa cho tớ ? Cô ngay cả bạn trai cũng , nhận hoa cưới ý nghĩa gì? Người tiếp theo đến lượt tớ ?". Khanh Khanh bất bình .
Hồ Lệ hừ một tiếng, lôi bó hoa từ lòng nhét lòng cô : “Mau cầm , mau cầm , chúc tâm tưởng sự thành nha”.
Khanh Khanh tức đến cực điểm: "Cậu ý gì? Đưa cho cô mới đưa cho tớ, tớ là nhặt đồ bỏ …”.
Cô còn nữa, Hồ Lệ đẩy cô , về phía bánh kem: “Cậu xem kìa, nổi nóng , con gái con lứa suốt ngày cứ như mất hồn…”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-8-that-tho.html.]
hai họ một câu, một câu đấu khẩu, giống hệt như hồi thực tập, Khanh Khanh bao giờ là đối thủ của Hồ Lệ, mà cứ thích chọc ghẹo Hồ Lệ, Hồ Lệ thì "tứ lạng bạt thiên cân" (lấy nhẹ thắng nặng), luôn khiến Khanh Khanh tức đến hộc máu.
Tống Kỳ lúc tới, đưa cho một ly: “Lần thấy em thích uống cái …”.
Anh : “Theo lời em với nhân viên phục vụ , thêm hai viên đá, em thử xem vị ?".
Anh chút bình thường, hình như ngượng ngùng, lúng túng: “Ngàn sai vạn sai đều là của , em đừng trách Khanh Khanh, là …”.
Anh dường như chút khó , Hồ Lệ lúc đến và Khanh Khanh cũng chút kỳ lạ, vì nghi hoặc, vì nhận lấy ly, hỏi thẳng: "Anh Tống, hiểu lầm gì ?".
Tống Kỳ lắp bắp, ấp úng : "Là phụ tấm lòng của em…”.
thì xong, nhưng cứ ngắc nga ngắc ngứ, thực sự đoán gì, cho đến khi Lê Trí Viễn đến phá vỡ cục diện bế tắc: “Tống Kỳ, lẽ hiểu lầm ”.
Lê Trí Viễn : “Lần ở quán bar 'Thất Ức' hai cùng …”.
Cuối cùng cũng hiểu , miệng nhanh hơn não: "Anh chủ nhiệm Lưu cho leo cây đấy , chủ nhiệm Lưu học theo mốt, hẹn đến quán bar xem trực tiếp NBA, nhưng bà việc gấp , đó gặp Tống, may mắn cùng xem một trận bóng”.
Sắc mặt Tống Kỳ đặc sắc, nhưng liên quan đến .
Hóa chủ nhiệm Lưu là lỡ hẹn, mà là ông tơ.
cần ông tơ, tất cả hôn nhân đời , đều là bóc lột và cướp đoạt đối với phụ nữ, ngoại lệ. Huống hồ đó, đến là mục đích, đối diện quán bar 'Thất Ức' một g.i.ế.c, một nhất định g.i.ế.c, duy nhất g.i.ế.c.