Không khí trong phòng khoa nặng nề, ngay cả chủ nhiệm Lưu vốn luôn niềm nở cũng mang một vẻ mặt nụ .
Trước khi thăm bệnh, chủ nhiệm Lưu mở một cuộc họp nhỏ trong phòng khoa.
Bà chồng của giường 5, bà chồng thích cháu gái , lúc cảnh sát đưa về nhà, thừa nhận đem đứa bé cho khác, nhận bất kỳ thù lao nào, chỉ cần cặp vợ chồng nhận nuôi thể mang đứa bé thật xa, bao giờ xuất hiện, bao giờ quấy rầy .
Người môi giới liên quan là bà dì cả của chồng, cảnh sát khống chế, nhưng đứa bé vẫn tìm thấy, cặp vợ chồng nhận nuôi rõ ràng dùng tên giả và thông tin giả.
Người mới sinh ở giường 5 suy sụp, chỉ cần là lúc tỉnh táo thì gần như đều là nước mắt lưng tròng.
Không ai , bà chồng là lúc nào, tâm trạng gì mà lựa chọn con đường .
Chủ nhiệm Lưu sơ qua đại khái, yêu cầu lúc thăm bệnh, chỉ chuyện liên quan đến y tế, bất kỳ chủ đề nào khác đều tham gia.
Khu nội trú khoa sản về cơ bản ảnh hưởng, chỉ riêng sáng hôm nay thủ tục nhập viện, bốn , phòng mổ 12 ca mổ lấy t.h.a.i dự kiến tiến hành.
Sau khi tan họp, chủ nhiệm Lưu gọi , bà vui vẻ khen : “Tiểu Lưu, hôm nay thưởng cho em cái đùi gà”.
chút nghi hoặc, bà tiếp tục : “Ca phẫu thuật tối hôm , chủ nhiệm Trương đ.á.n.h giá cao về em”.
Trên mặt bà lộ rõ vẻ tự hào, điều khiến thật lòng vui vẻ: “Đối với tình trạng thiếu hụt thể tích tuần sớm của DIC, em nắm bắt chính xác”.
Bà vỗ vai : “Bây giờ vẫn còn nhớ dáng vẻ ngây ngô lúc em mới đến bệnh viện, chớp mắt một cái, em thể một đảm đương công việc. Trưa nay đến nhà ăn cơm, để chú nhà đặc biệt cho em”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-56-thuong-cho-em-cai-dui-ga.html.]
“Vâng, cảm ơn chủ nhiệm”. bà mất hứng.
Đây là lớn tuổi đáng kính nhất trong đời , ngoài bà ngoại , bà ngoại là m.á.u mủ, còn bà và vốn quen , chút quan hệ, nhưng con đường sự nghiệp của , bà giúp đỡ những điều mà chính cũng thể tưởng tượng .
thể thuận lợi ở bệnh viện, chính là nhờ bà kiên quyết chọn , thể ở khoa sản phụ mà tìm đúng vị trí của .
Tuần , đều ca ngày ở khoa sản, nếu bác sĩ cần đổi ca sẽ bàn bạc với , nhưng tuần , trực thông đêm, thực hiện kế hoạch của .
Buổi trưa, chú Lý chồng của chủ nhiệm Lưu cho chúng bốn món ăn, chú Lý về hưu, mỗi ngày chỉ nấu cơm, dạo, thể d.ụ.c dưỡng sinh, buổi trưa chú thích nhâm nhi chút rượu, mang một chai rượu đến, mắt chú Lý sáng lên, luôn miệng khen : “Tiểu Lưu là mắt nhất, ngay là thích món ”.
Vừa ăn cơm, chủ nhiệm Lưu hỏi về chuyện xem mắt dạo , đó là cái cớ tìm để theo dõi Bách Vinh Tề mà phiền.
chủ nhiệm Lưu quan tâm, khi kết quả gì, bà thở dài một : “Con bé như , sắp ế , em thông suốt như thế!”.
Bà ăn kể tội của : “Chuyện lớn của đời là thể qua loa, nhưng chủ nghĩa độc là tuyệt đối , về già , cũng một bạn đồng hành, ngày tháng trôi qua mới hương vị”.
Chú Lý ngắt lời bà: “Duyên phận đến thôi! Con bé Tiểu Lưu mắt cao, chọn kỹ một chút, đến muộn còn hơn là đến sai, ví dụ sống ở khoa sản phụ của các em còn ít ?”.
“Nói thì đúng…”. Chủ nhiệm Lưu : “ khi duyên phận đến thì với cái tính cách của nó, cũng đẩy mất”. Bà lườm một cái, mách tội với chú Lý: “Anh nhớ Tống Kỳ , thằng nhóc đó chúng nó lớn lên, cũng coi như là tuấn tú tài giỏi, nó nhờ em sắp xếp xem mắt, con bé gặp mà với quá ba câu. Sau đó cũng liên lạc với ”.
Bà nhả xương cá : “Tống Kỳ giờ đang qua với một con bé ở khoa X-quang, hôm qua nó còn đang hỏi thăm đấy, ý của bà , là sớm định, để còn bế cháu”.