Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 484: Ngoại truyện 2 - Là mơ sao?

Cập nhật lúc: 2025-12-17 09:57:28
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Lệ đang luống cuống tay chân thu dọn hành lý, nhưng tốc độ dọn của cô rõ ràng đuổi kịp tốc độ phá hoại của con trai Bobby. Vali của cô mãi chẳng đầy, xung quanh quần áo vương vãi.

Cô chống nạnh ở cửa hét lớn: "Trình Bằng, mau mang con trai chỗ khác, tức c.h.ế.t ”.

Trình Bằng lật đật lăn từ bếp : "Cô nãi nãi của ơi, tổ tông nhỏ của ơi, sáng sớm giờ hai con sắp xếp cho bao nhiêu việc hả?".

"Làm gì nhiều việc, bảo rửa bát thì rửa đúng ba cái bát, đĩa thì ngâm trong bồn nước. Thế vắng một tuần về thì định trồng nấm trong bếp ?".

"Còn nữa, con trai xem, năm tuổi mà chẳng dáng đàn ông tí nào, chỉ giỏi loạn...”. Hồ Lệ bực .

"Được , để xử nó, xử nó”. Trình Bằng bất lực.

"Mang xa mà xử, đừng để em thấy”. Hồ Lệ tiếp tục chỉ đạo.

"Tuân lệnh, tuân lệnh”.

Trình Bằng bế con trai , hai bố con thì thầm to nhỏ.

"Đã bảo đừng chọc con, con giở trò ”.

"Bố ơi, con giở trò, con đang giúp mà. Mấy cái váy mang bố bảo chỉ mặc cho bố xem thôi”.

"Làm lắm con trai”.

"Mình thế bố?".

"Đi ăn cưới, bố nuôi của con sắp kết hôn ”.

"Con gặp họ bao giờ”.

"Gặp , hồi con ba tuổi, nhưng thằng nhóc con nhớ . Bố bảo , con bây giờ chắc chắn đang c.h.ử.i bố nuôi con đấy, mấy năm nay cứ đến ngày quan trọng là lôi chú mắng một trận”.

"Thế ngoài cửa lén ”.

"Được, lát nữa con bé thôi nhé”.

"Bố ơi, bố đ.á.n.h rắm bé thôi là ”.

Hai bố con rón rén cửa phòng ngủ, khẽ đẩy cửa, cùng lén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-484-ngoai-truyen-2-la-mo-sao.html.]

"...Người nhất chính là , dựa độc chiếm . Em quen lâu hơn , tình cảm bọn em hơn , dựa lời ...”.

"Anh chỉ ỷ việc ngày nào cũng ở bên thôi. Nếu thấy lóc t.h.ả.m thiết nước mũi, nước mắt tèm lem thì bà đây xử từ lâu ...”.

"Anh chỉ ỷ việc tỉnh thấy đầu tiên thôi, tưởng là 'gà ' chắc?".

Một đứa trẻ bụm miệng , một đàn ông che mặt ...

gọi điện cho Hồ Lệ. Hồ Lệ phồng mang trợn má bắt máy c.h.ử.i luôn: "Con mụ , đều tại hết, đang yên đang lành rủ rê bầu bì cùng , giờ thì , nghĩ xem, là con so, tớ là con rạ, giống ?".

Khanh Khanh ở đầu dây bên chậm rãi : "Nói bé thôi, đừng tớ sợ. Sao hỏa khí lớn thế, ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?".

Cô đủng đỉnh đáp: "Tớ còn cáu, cáu cái gì? Ngày trọng đại thế đụng trúng ngày dự sinh của tớ, nên là tớ mới đúng chứ”.

Thế là hai kẻ tung hứng thi mắng mỏ trong điện thoại.

Người thì bảo gian trá, thì bảo hẹp hòi. Nói một hồi, Hồ Lệ bắt đầu : "Khanh Khanh, tớ thế . Khó khăn lắm mới đợi tỉnh , cũng đến lúc họ hạnh phúc , nhưng tớ buồn quá. Cậu chẳng nhớ gì về chúng nữa. Sao thể quên chúng chứ”.

"Sau sẽ nhớ thôi, cô mới tỉnh nửa năm mà, sẽ hơn”.

, lúc mới tỉnh , cô chẳng nhận ai, mở to đôi mắt ngơ ngác, giống như chú nai con bỏ rơi...

Hai năm qua, ai đau khổ hơn đàn ông .

"Khanh Khanh, may là qua hết , tỉnh hơn bất cứ điều gì, nếu tớ cũng nỡ bộ dạng của nữa”.

, ai từng thấy Lê Trí Viễn điên cuồng bất chấp tất cả như thế .

Tỉnh thật bao.

Đám cưới đầu tư cả tâm huyết lẫn tiền bạc, Hồ Lệ qua là ngay.

Sáng hôm diễn hôn lễ cô mới đến nơi. Sở dĩ sắp xếp như là do ông họ của Trình Bằng bảo sợ sự nhiệt tình của sợ, nên đến dự lễ là , đừng phiền cô .

Hồ Lệ cảm thấy cả bụng tâm sự với cô, mấy ngày mấy đêm cũng hết.

cô mặc bộ váy cưới trắng tinh khôi, mỉm dịu dàng bước về phía vị cựu chủ nhiệm gian trá , Hồ Lệ thấy, chỉ cần họ hạnh phúc thế , cô cũng mãn nguyện lắm . Mãn nguyện hơn cả ăn dưa hấu ướp lạnh giữa ngày hè oi bức, ăn lẩu cay nồng giữa trời đông giá rét.

Không chuyện cũng chẳng .

Gió hiu hiu thổi, nắng vàng dịu nhẹ, thứ tựa như một giấc mơ.

Loading...