Lê Trí Viễn ngờ rằng, Bảo Châu - con gái khiến bồn chồn đau lòng khi trong phòng việc khoa sản đêm - khi trở về ký túc xá, chỉ thẫn thờ một lúc, liền bắt tay thu dọn đồ đạc một cách gọn gàng, dứt khoát.
Lê Trí Viễn hỏi: "Bảo Châu, em gì thế?".
Bảo Châu đầu , cô đến trường ở, bệnh viện giờ cũng chẳng việc gì , cô thể dành cả ngày lẫn đêm trong phòng thí nghiệm giải phẫu, cố gắng thành kế hoạch của trường sớm hơn.
Chắc thầy Đan sẽ vui lắm. Lê Trí Viễn chẳng vui chút nào. Anh bước tới ôm Bảo Châu lòng, giọng trầm thấp: "Bảo Châu, chuyện nghiêm túc nhé?".
Bảo Châu từ chối: "Hay là lên xe ?".
Ý là vẫn .
Lê Trí Viễn thêm gì nữa, thậm chí còn về phòng thu dọn một túi hành lý.
Bảo Châu ngăn : "Phòng nghỉ chỉ một chiếc giường gấp thôi, ngủ trong xe lâu ngày hại cột sống lắm”.
Cô : "Lê Trí Viễn, em bận rộn một chút thì mới thấy khá hơn”.
Đây là đầu tiên Bảo Châu thừa nhận với rằng cô . Dù đó cũng là một bước tiến. Lê Trí Viễn ép cô, lặng lẽ lái xe xuyên qua thành phố.
Bảo Châu gì nữa, cô ngủ . Lê Trí Viễn đỗ xe bên đường, đóng cửa sổ, bật điều hòa, ngả ghế của Bảo Châu , nhắn tin xin phép thầy Đan giúp cô, lấy chiếc chăn mỏng đắp cho cô. Sau đó nổ máy, xe chạy êm ru.
Chỉ cần rẽ một cái là đến trường. Lê Trí Viễn cứ lái xe mãi, mãi, trường học bỏ phía , dần dần biến mất.
Hôm nay Bảo Châu mắc trong phẫu thuật, chủ nhiệm Lưu nên xuất hiện ở Bảo Châu, cô mất cơ hội Nhật. Chủ nhiệm Lưu hỏi Bảo Châu gặp chuyện gì .
Anh kết quả, nhưng nguyên nhân. Anh chỉ nó liên quan đến bí mật mà Bảo Châu đang cố che giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-456-bao-chau-oi.html.]
Anh triệu chứng, nhưng bệnh căn.
Mất ngủ sẽ khiến tinh thần căng thẳng, rối loạn chức năng thần kinh thực vật, dần dần dẫn đến lo âu và trầm cảm. Mất ngủ kéo dài còn ảnh hưởng đến hệ thần kinh tự chủ và hệ nội tiết...
Chắc chắn một sự kiện trọng đại xảy trong cuộc sống của Bảo Châu, sự kiện xảy cả cái c.h.ế.t của Lưu Nhã Lan. Sự kiện khiến Bảo Châu sợ hãi, khiến cô mất kiểm soát, và sự mất kiểm soát đó mới chính là nguồn gốc nỗi sợ của cô.
Vì , giờ đây để cô ngủ ngon còn quan trọng hơn là truy tìm nguyên nhân.
Anh cứ lái xe men theo rìa thành phố, con đường vắng lặng, những ngọn đèn đường lướt qua đều đặn. Trong xe là quan trọng nhất cuộc đời , cô đang ngủ ngon, thậm chí còn ngáy khe khẽ.
Lê Trí Viễn cảm thấy thỏa mãn. Chỉ cần đưa tay là chạm khuôn mặt cô, cúi đầu xuống là thấy dáng ngủ yên bình của cô. Cả đời , từng trải qua cảm giác tuyệt vời khó tả như thế .
Đêm hôm đó, Bảo Châu của bên bồn hoa nơi , gọi điện cho khi đang trong xe, cô hỏi thể ngủ cùng . Cảm giác lúc đó cũng tuyệt vời như bây giờ.
Anh chẳng dừng chút nào. Mặc dù kim xăng đang từ từ hạ xuống, màn đêm ngày càng đặc quánh.
Lê Trí Viễn nhẹ nhàng mở bản đồ điện thoại, tìm trạm xăng gần nhất.
Nếu xe cần đổ xăng, nguyện cứ lái mãi thế , bao giờ dừng , bao giờ kết thúc.
Hơi thở của Bảo Châu đều đều, sâu lắng. Gương mặt cô trắng trẻo, mịn màng. Đôi môi hồng nhuận khiến chỉ hôn lên.
Tay Lê Trí Viễn như ý thức riêng, nhẹ nhàng đưa về phía má cô, nhưng khi sắp chạm vội rụt về.
Anh đ.á.n.h thức giấc ngủ ngon của Bảo Châu.