nặng nề bước ngoài cửa chờ đợi. chỉ vài phút , mấy nhà chăm bệnh nhân ở các phòng bệnh hớt hải chạy tới, run lẩy bẩy, mặt tái mét, mỗi một bên kéo tay : "Bác sĩ, chúng chuyện ”.
Nội dung họ khiến rợn tóc gáy. vội vàng gõ cửa, dẫn họ văn phòng, để họ kể cho chủ nhiệm và Phó viện trưởng .
Phó viện trưởng quyết định: Phải báo cảnh sát.
Cảnh sát đến mang chồng và bố chồng cô Phùng . Lần theo manh mối, họ phá một đường dây buôn bán t.h.i t.h.ể để đám cưới ma (minh hôn).
ở cửa văn phòng, về phía phòng bệnh đằng , thấy cô bé từng thề thốt lớn lên sẽ đưa trốn. Cô bé vẻ đen hơn, đen gầy. Ánh mắt kiên cường, lạc quan, đầy hy vọng ngày nào giờ chồng chéo lên ánh mắt hoang mang, bỏ rơi, bất lực của hiện tại.
vô thức bước về phía cô bé, và cô bé cũng về phía .
Cô bé : "Bác sĩ ơi, cháu kêu đau, nhưng bố cháu đẩy một cái”.
Rồi cô bé òa : "Cháu còn nữa ”.
xổm xuống, ôm lấy cô bé. Tiếc là phép màu cải t.ử sinh, chỉ cảm thấy bất lực sâu sắc, chẳng gì cả.
Cô bé : "Cháu sắp nghỉ học , bố cháu bảo con gái cần học nhiều, học nhiều chỉ thêm ngốc”.
Cô bé : "Có thể cháu cũng sắp lấy chồng, lấy chồng sẽ nhiều tiền sính lễ”.
Giờ phút , gương mặt cô bé vui buồn, chỉ sự tê liệt, giống như đang chờ đợi phán quyết.
nghĩ đến tiền tiêu vặt bố cho, nghĩ thể dùng đúng chỗ. ngoắc tay hứa với cô bé.
cũng đợi kết quả của . Thời gian còn đủ để kịp visa, bác sĩ tiểu Lý khẩn trương thủ tục .
Khi chủ nhiệm Lưu thông báo, cảm giác đèn trong văn phòng vụt tắt, khi sáng , cả thế giới mất màu sắc và âm thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-449-phan-phe.html.]
Không hiểu , lúc chỉ nhớ đến đêm hôm đó, co ro sàn xe ghế của bố, tiếng bố thì thầm, kìm nén, nghẹn ngào: "Không công bằng, thế công bằng”.
Không công bằng, thế công bằng!
Từ năm 18 tuổi thi đỗ đại học, điều quan trọng nhất trong cuộc đời là y học. Từ khi thực tập, điều quan trọng nhất trong cuộc sống của là khám bệnh, phẫu thuật. từng diễn tập vô phẫu thuật mở ổ bụng ở những nơi ai thấy, từng khâu bao nhiêu da lợn, từng bao nhiêu nghiên cứu tỉ mỉ từng mạch m.á.u và dây thần kinh của mỗi cơ quan nội tạng...
xòe đôi tay ánh đèn. Trắng, là do rửa tay và khử trùng quá nhiều;
Không mềm, là do mỗi phẫu thuật thực sự thời gian dưỡng da tay;
Ngón tay thô to rõ rệt, là do thời gian dài kéo móc, bưng bê trong kỳ thực tập...
đây là đôi bàn tay từng chủ nhiệm Lưu khen ngợi: "Bác sĩ tiểu Lưu, cố lên, em nhất định sẽ trở thành chuyên gia đầu ngành, đây là đôi bàn tay thể tạo nên đột phá”.
thực sự công bằng ? lấy thứ gì, và nếu chỉ dùng đôi tay để đổi , chẳng là quá hời ?
Thực thể thấy chủ nhiệm Lưu gọi điện thoại: "Lê Trí Viễn, đến đây một chuyến , Bảo Châu chút việc”.
cũng thấy bà xuống bên cạnh , : "Bảo Châu, nghỉ nửa tháng , cho bản một kỳ nghỉ, em căng thẳng quá !".
thấy tiếng Lê Trí Viễn gõ gấp gáp cửa kính khóa ở cầu thang, cũng thấy bóng dáng lo lắng chạy tới, chân trái cà nhắc rõ.
Và cứ thế cà nhắc chạy đến, dùng tay che mặt : "Bảo Châu, xin em, đừng như thế”.
Anh lạ thật, rõ ràng đang , chứ.