Lý Thụy Dương cảm thấy cần đến nhà Lưu Bảo Châu một chuyến, đích hỏi những dân trong làng về hành tung của cô ngày 22 và đêm hôm đó. Tiểu Dĩnh xung phong cùng, Tiểu Cương lưng cô nàng nháy mắt hiệu liên tục với .
Lý Thụy Dương hiểu ngay: "Không , cô sắp chuyển sang đội hình sự thì hai ngày nay theo Tiểu Cương học hỏi quy định, quy trình phá án của đội . Tiện thể rà soát video của bệnh viện từ đầu, chỉ tầng hầm mà cả các lối , các tầng lầu nữa”.
Lý Thụy Dương cùng một đồng nghiệp khác lái xe .
Thú thật, đây là một nơi , môi trường , khí trong lành, ngay cả những căn nhà ba tầng giống hệt cũng nét đặc sắc riêng.
Họ hỏi đường tìm đến nhà Lưu Bảo Châu, cổng lớn đóng chặt, cửa bám đầy bụi đất, là ít khi về.
Họ tìm đến nhà bà Ba. Tai bà Ba vẫn còn thính lắm, bà nghi ngờ mục đích của họ, mãi đến khi họ xuất trình thẻ cảnh sát, bà Ba mới : "Lần cũng thanh niên đến hỏi về Bảo Châu, rốt cuộc con bé thế?". Bà bắt đầu hoảng loạn, vội vàng dậy nhà gọi điện thoại.
Lý Thụy Dương giải thích thế nào cũng vô dụng.
Mãi đến khi Lưu Bảo Châu máy, nhẹ nhàng cam đoan trong điện thoại là thì bà mới chịu thôi.
Từ miệng bà Ba, lời của Tiểu Cương xác minh một nữa. Khi Lý Thụy Dương hỏi Lưu Bảo Châu lên núi gì, bà Ba ngập ngừng một chút mới kể.
Bà bảo: "Bảo Châu thường xuyên lên núi, hồi chân cẳng còn khỏe cũng cùng, mấy năm nay yếu mới nữa”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-439-dieu-tra.html.]
Bà trong tháng , hai Bảo Châu ngủ đó. Tần suất cố định, mùa đông chắc chắn ngủ , mùa xuân cũng vì mưa nhiều, chỉ mùa hè và mùa thu là ngủ thôi.
Người già lẩm cẩm, chuyện cứ lan man sang chuyện khác.
Lý Thụy Dương đành kiên nhẫn lắng , khi chủ đề quá xa thì khéo léo kéo .
Khi ngỏ ý lên núi xem thử, bà Ba xung phong dẫn đường.
Con đường đất khá thú vị, nắng hong khô cứng nhưng vẫn giữ độ xốp của đất. Dưới chân núi chỗ đường lên còn một cái cổng chào do dân làng quyên góp xây dựng. Dưới cổng chào là một hàng trụ đá cao lắm, khắc tên những góp tiền góp sức xây cổng, mỗi trụ đá đều đặt một chậu hoa nhỏ, xanh mướt mắt dễ chịu.
Từ cổng chào dần lên núi, ở một vị trí cao bên là nơi chôn cất tro cốt của bà ngoại và Lưu Bảo Châu.
Ngoại trừ việc bia mộ bà ngoại sạch sẽ hơn hẳn bia mộ , Lý Thụy Dương phát hiện gì thêm.
Bà Ba lải nhải kể về đầu tiên bế Bảo Châu từ đây xuống, : "Con bé Bảo Châu cũng khổ, may mà bà ngoại nó, thì chắc nó c.h.ế.t cùng nó lâu . Thế nên nó với bà ngoại cũng thôi”.
Ở chỗ bà Ba, Lý Thụy Dương thêm một khía cạnh khác về Bảo Châu.
Anh loanh quanh núi hai vòng, tìm thấy một con đường nhỏ cây cối che khuất. Đường hẹp và khó thấy, hai thể song song, cỏ xanh mọc đầy khe đá lát đường. Bà Ba bảo đường giờ ít , thanh niên trong làng lối , mười mấy phút là đến một con đường cụt mà xe , xuống nữa là hồ chứa nước lớn của thành phố.
Lý Thụy Dương ngờ rằng mà cần tìm đang ở gần đến thế.