Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 416: Tôi Không Xứng

Cập nhật lúc: 2025-12-12 16:19:04
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Nhã Lan sẽ đến, ngoài ai Bách Vinh Tề đang ở , nhưng Lưu Nhã Lan ả sắp lên tàu .

Lâm Khải ả sẽ lên tàu ở , ả sẽ mang theo tiền mặt bố chuẩn đó để vượt biên. Chắc chắn ả thể đổi một phận khác, bắt đầu cuộc sống mới.

Bố : "Đừng nghĩ nhiều quá, tập trung nguy cơ mắt ”.

đồng ý. cần đến trường , bộ dụng cụ đắt tiền của để ở phòng giải phẫu của trường.

Thật may là bố để sẵn một chiếc xe lăn ở nhà Lâm Khải.

Khi rời , bố và đẩy chiếc xe lăn, bên buộc một chiếc vali da lớn. Vợ Lâm Khải , nước mắt lưng tròng: "Bảo Châu, cô...”.

ngắt lời cô : "Cô, đừng gì cả, cháu sẽ ”.

ôm chặt cô , thì thầm: "Cô cháu ơn cô chú thế nào ”.

Đường nhỏ ban đêm khó , may mà bố quen đường, và bóng tối ảnh hưởng nhiều đến .

Khi cuối cùng cũng lên xe, chui xuống sàn ghế .

Xe chạy, trong xe tối om và yên tĩnh, ai lời nào.

Dần dần vang lên tiếng nấc nghẹn ngào, tiếng hít mũi cố kìm nén, tiếng lau nước mắt sụt sùi, và cuối cùng là tiếng bố kìm thốt lên: "Thế công bằng, công bằng”.

Tiếng kìm nén còn đau lòng hơn cả tiếng gào t.h.ả.m thiết. thể tưởng tượng nổi đàn ông sáu mươi tuổi đang nước mắt đầm đìa nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.

chọn cách nhắm mắt , hồi tưởng về tấm ảnh chụp chung duy nhất giữa và Trân Châu.

Trân Châu mặc váy trắng, tay ôm bó hoa cúc dại rạng rỡ ánh mặt trời. Còn mặc quần đùi, chân đất, tay xách đôi dép dính đầy bùn.

Lúc đó dẫm vũng bùn, bắt chụp ảnh ngay nên bất mãn.

Mẹ lúc đó trông như thế nào nhỉ? Bây giờ mới phát hiện , hình như bao giờ thấy bức ảnh chụp chung cả bốn gia đình .

xuống xe ở con đường rợp bóng cây trong quảng trường Trung Ương, nơi tán cây cổ thụ che khuất camera giám sát.

Cuối cùng cũng lấy chìa khóa chiếc Subaru Forester. Thời gian trôi qua lâu nhưng ngỡ như mấy đời. Kế hoạch mà từng ấp ủ, từng tưởng rằng sẽ đất dụng võ, nay bất ngờ mở mắt.

Khi sắp , bố gọi giật : "Con gái...”.

đầu , thấy mái tóc bạc rối bời, khóe mắt ướt nhòe và vẻ mặt cố nén đau thương của ông. : "Bố, tạm biệt. Ngọc Châu đang đợi bố đấy”.

Xe của bố rời lưng , bố còn việc bố . cũng .

Một đẩy chiếc xe lăn lối dành cho mù trong dải cây xanh. Trên xe lăn là chiếc vali da, bánh xe lăn đều đều, chỉ trong vali chứa thứ gì.

Nhờ phúc của bà chủ tiệm xe cũ, chiếc Subaru Forester dù là xe phế liệu nhưng dùng vẫn thuận tay. Cầu thang ẩn giúp chiếc xe lăn lăn trong xe dễ dàng. cũng lái xe đến trường thuận lợi, đỗ xe bên hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-416-toi-khong-xung.html.]

cần phòng thí nghiệm lấy dụng cụ . Ngôi trường vắng vẻ đang trong kỳ nghỉ hè và sửa chữa. dọc theo bức tường đang sửa, lẩn khuất trong bóng tối nơi ánh đèn đường chiếu tới.

giây tiếp theo, cảm thấy chân như đeo chì, nhấc nổi.

thấy xe của Lê Trí Viễn, và cả Lê Trí Viễn đang bên bồn hoa lầu.

Tại ở đây? Hay là đêm nào cũng ở đây?

Khoảnh khắc , một cảm giác khó tả bóp nghẹt trái tim , khiến thở nổi.

vòng phía tòa nhà thí nghiệm. Phía là hồ cảnh quan rộng lớn của trường. Men theo đường ống nước to, trèo lên tầng hai, chui qua cửa sổ phòng thí nghiệm.

chỉ suy nghĩ hai giây bật đèn. Sau khi thu dọn xong túi dụng cụ, đợi ba phút tắt đèn, trèo qua cửa sổ theo đường ống nước xuống đất.

chỉ đầy bảy tiếng đồng hồ. Trước năm giờ sáng mai, buộc trường. Trừ hai tiếng đường, chỉ còn đầy năm tiếng.

Chỉ là ngờ, khi tay, khi mở chiếc vali , cơ thể Bách Vinh Tề vẫn còn ấm. Đương nhiên ấm còn sót khi c.h.ế.t.

run run sờ động mạch cổ , dám tin khi cảm nhận nhịp đập yếu ớt nhưng thực sự tồn tại.

Hắn c.h.ế.t, đúng hơn là c.h.ế.t hẳn. Nếu cấp cứu, vẫn thể sống , thậm chí sống khỏe mạnh, ngoại trừ vết hằn sâu cổ lâu mới mờ .

nhớ đến Lê Trí Viễn, đôi mắt chan chứa tình cảm, đôi môi mềm mại, và nụ với hai dấu ngoặc đơn sâu hoắm bên khóe miệng...

Anh : "Bảo Châu, nếu , cam tâm lùi vị trí bạn bè nữa...”.

Anh : "Bảo Châu, hãy công bằng với ...”.

Anh : "Bảo Châu, em thế phát điên mất...”.

Anh : "Bảo Châu, yêu em”.

thực sự từng nghĩ sẽ cùng ngắm thế giới rộng lớn tươi nhường nào, cũng từng nghĩ sẽ cùng một cô con gái đáng yêu...

Trong túi , t.h.u.ố.c thể cứu sống tên cặn bã mặt, cũng t.h.u.ố.c thể khiến c.h.ế.t hẳn, và cả con d.a.o phẫu thuật sáng loáng...

Tay trái thể cứu , tay thể g.i.ế.c !

nhắm mắt , hình ảnh Trân Châu hiện mắt, vợ Lâm Khải, và cả những khác nữa...

Nước mắt lăn dài từ đôi mắt đang nhắm nghiền của .

Xin Lê Trí Viễn, là em xứng.

đưa tay , bàn tay vững, hề run rẩy chút nào.

 

 

Loading...