Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 41: Trưa có hẹn

Cập nhật lúc: 2025-11-17 10:59:27
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưa nay hẹn với chị Nhã Lan.

Thật nên đối mặt với chị Nhã Lan như thế nào. vẫn còn nhớ dáng vẻ chị ôm lóc t.h.ả.m thiết năm đó, nỗi bi thương của chị là thật, ngoài , lẽ chỉ nỗi buồn của chị là thuần khiết. Mẹ đau buồn đồng thời tự trách, bố đau buồn đồng thời tức giận, nỗi đau lòng của họ đều thuần khiết.

Nhiều bạn học cùng lớp đến tiễn biệt chị, nhưng mối tình đầu của chị, chồng hiện tại của chị Nhã Lan.

áo blouse trắng, trang điểm nhẹ nhàng, chuẩn đến chỗ hẹn sớm.

Lúc khỏi cổng bệnh viện thì gặp Khanh Khanh và Tống Kỳ, hai họ đang vai kề vai thì thầm to nhỏ, vòng qua họ từ xa.

đợi hơn 10 phút thì chị Nhã Lan đến. ở vị trí cạnh cửa sổ, chị từ xe bước xuống, là đưa chị đến. Chị Nhã Lan vài câu với qua cửa sổ xe, đồng hồ, lẽ là ước lượng mấy giờ đón chị.

Chị Nhã Lan ăn mặc sang trọng, kiểu dáng đoan trang, chất liệu vải tinh xảo, đôi bông tai ngọc trai chị đeo là logo hàng hiệu, cho dù mua hàng hiệu, logo của Chanel vẫn quen thuộc.

Chị Nhã Lan như thường lệ kích động ôm , vài câu xã giao: “Hôm qua kích động quá, quên chào hỏi bạn em . Anh cao cao hôm qua là bạn trai em đúng ? Chị thật thất lễ quá”. Chị liên tục xin .

: “Em cũng , còn chào hỏi rể nữa”.

Chúng về chuyện hồi nhỏ, nhưng đều nhắc đến chị Trân Châu.

Chị học đại học ở Bắc Kinh, đó ở Bắc Kinh luôn. Hiện giờ vì công ty của chồng chị cử công tác đến một thành phố khác, nên cả nhà chuyển đến đây.

Chị nhiệt tình : “Vốn chị còn lo lắng chân ướt chân ráo đến đây, quen ai, ngờ mới đến một tuần, gặp em, thật quá. Sau nếu chị rủ em ngoài, em đừng chê chị phiền nhé”.

đảm bảo chỉ cần , khi chị gọi nhất định mặt.

Khi chị việc ở bệnh viện, là bác sĩ khoa sản, thì vô cùng vui vẻ, thẳng là khám bệnh phiền .

đảm bảo nhất định sẽ tận tâm tận lực.

Lúc ăn chuyện, giả vờ vô ý hỏi: “Chị Nhã Lan, nãy là rể đưa chị đến ? Em cảm thấy giống miền Bắc lắm, trắng trẻo sạch sẽ giống miền Nam hơn”.

Chị Nhã Lan giải thích: “Anh chính là miền Nam mà, quen lúc học ở Bắc Kinh, tụi chị là đồng hương”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-41-trua-co-hen.html.]

Không đúng, hai quen từ hồi cấp ba, chính là con trai lớp bên cạnh mà chị và chị gái thường nhắc đến.

“Nhìn chị và rể bây giờ con cái đủ đầy, sống , em vui, thật mừng cho chị, chị Nhã Lan”.

“Thời gian trôi nhanh thật, năm đó em còn nhỏ như , ngày nào cũng lẽo đẽo theo chị và…”, chị ngừng một chút, tiếp tục : “Giống như chỉ một cái chớp mắt, cô bé năm nào lớn thế . Em đến đây từ khi nào?”.

“Lúc 9 tuổi, cả nhà cùng chuyển đến đây, đây là quê hương của em”.

“Phải ha, chị Trân Châu …”. Chị , cuối cùng thể tránh khỏi mà nhắc đến chị Trân Châu: “Nhiều năm như …”.

Chị cúi đầu sắp xếp khăn giấy: “Trân Châu nếu còn sống, chắc con cũng lớn bằng con chị ”.

Tay chị vò tới vò lui, khăn giấy chị gấp thành đủ hình dạng.

phía bên chị, sát bên vai trái chị, giống như hồi nhỏ dùng hai tay khoác lấy cánh tay chị: “Chị Nhã Lan, cảm ơn chị vẫn còn nhớ đến chị em. Trên thế giới , còn mấy nhớ đến chị nữa”.

Chị Nhã Lan chút , nhưng kìm nước mắt: “Ngốc ạ, cần khác nhớ đến chị gì, chúng tự nhớ là ”.

“Vâng”.

tựa đầu vai chị, tay đặt lên tay chị, nhất thời cả hai đều gì. Mạch chị đều nhưng yếu, thể chất chị yếu ớt, mắc bệnh lá lách, dày mãn tính và ứ mật.

“Không con trai mà chị em thích đây còn nhớ đến chị ? Chắc cũng quên nhỉ?”.

hỏi chị Nhã Lan: “Không bây giờ ở ? Có từng nhớ đến chị em ?”.

“Ừm, hình như nước ngoài ”. Chị Nhã Lan chút ngập ngừng .

Mạch của chị từ 82 nhịp mỗi phút nhảy thẳng lên 105 nhịp mỗi phút, tay của chị vô thức sờ mũi hai , chỉ trong mấy câu thôi.

Chị đang dối. Tại chị dối?

 

Loading...