Lý Thụy Dương , công tố viên bảo Bách Vinh Tề tuyên bố kháng cáo ngay tại tòa. Nếu kháng cáo, vụ án sẽ chuyển lên Tòa án nhân dân cấp cao hơn để xét xử phúc thẩm.
Anh hừ lạnh một tiếng: "Phúc thẩm cũng chẳng đổi sự thật . Hắn còn mơ tưởng lật ngược tình thế, tưởng luật pháp là trò đùa chắc? Tưởng là thánh thần phương nào ? Ai cho cái mặt mũi đó chứ, thật là…”.
Vẻ mặt căm phẫn đắc ý kiêu ngạo như : "Mau khen , mau khen …”.
Anh còn lẩm bẩm: "Hôm nay là ngày , ăn mừng thật lớn”.
, hôm nay ăn mừng thật lớn, cùng với bố và Lâm Khải.
Nên bảo: "Cảnh sát Lý, phiền ăn mừng nữa nhé”.
Mặt xị xuống ngay lập tức: "Lưu Bảo Châu, hai chúng nên ăn mừng với ?".
Tiểu Cương cũng hùa : "Còn em nữa, công em to nhất, em mệt nhất, em cần ăn mừng, em cần an ủi…”.
Thế là ba chúng quyết định ăn một bữa thịnh soạn ở gần đó. Thực là hai họ quyết định, còn quyết định là trả tiền.
Lý Thụy Dương mà gọi rượu. Tiểu Cương uống vì đang trong giờ việc, Lý Thụy Dương cũng uống vì đang dưỡng bệnh.
Một thong thả uống hết một chai rượu, vì hôm nay nghỉ.
Tiểu Cương : "Bác sĩ Lưu, chị càng uống mắt càng sáng thế?".
đáp: "Vì tửu lượng ”.
Lý Thụy Dương lớn: "Lưu Bảo Châu, cô bớt chảnh một tí ?".
, tửu lượng là do trong cơ thể enzyme alcohol dehydrogenase và aldehyde dehydrogenase hơn bình thường, tỷ lệ chuyển hóa tương đối cao, chẳng liên quan gì đến chảnh cả.
Hơn nữa, tửu lượng nghĩa là chức năng gan và chức năng chuyển hóa của cơ thể hơn. Khi họ vẫn còn tỉnh táo, tác hại của rượu âm thầm tích tụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-377-tuu-luong-tot.html.]
đang vui, mất hứng nên phản bác .
Tối đến, xin phép thầy Đan nghỉ buổi tối. ăn mừng.
Bố mang đến một con gà thơm phức, Lâm Khải mang một chai rượu đắt tiền, còn mang theo một trái tim hân hoan và một con gà nữa.
Có lẽ do câu chuyện về phiên tòa mà Lâm Khải kể quá sinh động nên chúng ăn hết hai con gà mà vẫn thấy đói.
Lâm Khải kể, Bách Vinh Tề đinh ninh nắm chắc phần thắng. Hắn cứ tưởng những thứ cảnh sát tịch thu ở khu thương mại ngầm Khánh Xuân đêm đó, bao giờ nghĩ đến việc còn bản lưu ở nơi khác. Vì thế khi thấy Lâm Khải bước lên bục nhân chứng, mặt lúc xanh, lúc đỏ đặc sắc.
Lâm Khải bước phòng xử án Tiểu Cương. Vì từng khai báo với cảnh sát lý do theo dõi Bách Vinh Tề đến khu thương mại ngầm và động cơ lấy những thứ đó , nên ông trả lời y như lời khai .
Lâm Khải , sắc mặt Bách Vinh Tề cực kỳ khó coi. Hắn gào thét ngay tại tòa, tất cả là do Lâm Khải hãm hại, là âm mưu của Lâm Khải, nông nỗi đều do Lâm Khải sắp đặt.
Lâm Khải bảo lúc đó Bách Vinh Tề la lối om sòm, cảnh sát tư pháp dùng đến dùi cui điện mới trấn áp .
Đặc biệt là khi tuyên án t.ử hình, Bách Vinh Tề gần như phát điên, nhảy dựng lên như sấm nổ, phong thái và hình tượng gì đó vứt sạch sành sanh.
Hắn gào lên ngay tại tòa là nhất định sẽ kháng cáo, sẽ thuê luật sư giỏi nhất...
luật sư bào chữa chỉ định cho ngay khi kết thúc phiên tòa rằng, trách nhiệm của ông đến đây là hết, sẽ nhận vụ án của Bách Vinh Tề nữa. Ông khuyên tìm luật sư khác, nếu tìm thì thể xin tòa án chỉ định luật sư trợ giúp pháp lý.
nâng ly, chân thành với Lâm Khải: "May mà chú”.
Lâm Khải chạm cốc với : "Không, may mà đêm đó cháu, nếu chú thể mang những thứ đó ngoài ”.
Bố vui vẻ, như gà bảo vệ đàn con, ông hớn hở : "Còn Lưu Nhã Lan và Lưu Dục Lượng nữa, chúng giải quyết hai đứa nó thế nào đây?".