Đến khi tin quán bar mà Tống Kỳ tham gia kinh doanh cũng cảnh sát niêm phong lan , thì trong bệnh viện còn thì thầm to nhỏ nữa, mà chỉ mặt gọi tên, thẳng Tống Kỳ chính là kẻ bại hoại cấu kết trong ngoài để chế t.h.u.ố.c mê cưỡng dâm.
Viện trưởng Tống và Tống đều ngã bệnh ở những mức độ khác . Viện trưởng Tống còn đỡ, vẫn cố gắng gượng , bận rộn công việc nên ít suy nghĩ lung tung. Còn Tống thì lao lực quá độ, lửa giận bùng lên, bệnh tình ập đến như núi đổ.
lúc , Khanh Khanh xin nghỉ phép một tuần. Cô dọn đến nhà tập thể của Tống, túc trực ngày đêm chăm sóc bà.
Gần như ngay chiều hôm đó, Viện trưởng Tống họp ở Sở Y tế về, sắc mặt tệ. Ông đình chỉ công tác.
Trước khi Tống Kỳ chứng minh sự trong sạch, ông tạm thời rời khỏi bệnh viện nơi ông cống hiến cần mẫn cả đời, cho đến khi Tống Kỳ rửa sạch hiềm nghi.
Khanh Khanh vì thế mà chịu đựng thêm bao ánh mắt soi mói và vô lời châm chọc mỉa mai ngay mặt.
Những kẻ ghen tị cô trèo cao, giờ đây ít hả hê mặt, cả ngấm ngầm lẫn công khai.
Hồ Lệ lo lắng vô cùng. Khanh Khanh vốn tính khí cao ngạo, Hồ Lệ sợ cô bỏ sĩ diện mà nghĩ quẩn.
thấy đây là cơ hội cho Khanh Khanh, trong cảnh ai ai cũng dè bỉu thế , cô thể rõ lòng .
Hồ Lệ và đến nhà Viện trưởng Tống, mang theo canh an thần mà Lê Chí Viễn nấu cho Tống.
giỏi an ủi khác nên chỉ phụ họa theo lời Hồ Lệ. Ngược , Viện trưởng Tống còn an ủi mấy đứa chúng : "Đừng lo lắng, cũng đừng nóng vội. Nếu Tống Kỳ phạm , thì là một cha, bác đáng nhận hình phạt . Còn nếu nó vô tội, bác tin tổ chức sẽ oan uổng ”.
Mẹ Tống mất vẻ tinh , thần thái của mấy hôm .
Tống Kỳ bao giờ mới về? Rốt cuộc dính líu sâu đến mức nào?
từng nghĩ chỉ cần d.ư.ợ.c sĩ Hồ ở kho t.h.u.ố.c kiểm soát quy án là thể rửa sạch nghi ngờ, nhưng giờ xem .
Buổi trưa, Khanh Khanh xảy xô xát với đồng nghiệp tại nhà ăn bệnh viện. Hồ Lệ gọi điện giục đến ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-305-khanh-khanh.html.]
chạy thục mạng tới nơi, thấy Khanh Khanh đang dùng chất giọng ngọt ngào đặc trưng của để những lời đanh thép: "Hay là chúng cá cược . Nếu Tống Kỳ thực sự tội như lời , sẽ khỏa chạy một vòng quanh bệnh viện”.
Cô hừ lạnh một tiếng: "Còn nếu Tống Kỳ vô tội, cũng bắt khỏa chạy, chỉ cần bưng chén , cung kính xin Tống Kỳ ngay tại nhà ăn , thấy thế nào?".
Xung quanh cô là một vòng chen chúc xem, là trẻ tuổi, nhiều vỗ tay reo hò: "Cá ! Cá !".
Người đang đối đầu với Khanh Khanh hình như là hai nam đồng nghiệp thuộc phòng bảo vệ và phòng quan hệ bệnh nhân, một trong hai đó từng gặp mặt.
Sắc mặt hai họ đều khó coi. Người cao to kéo mập , giả ngu giảng hòa: "Thôi thôi, chấp nhặt với đàn bà gì, thôi thôi”.
Khanh Khanh túm chặt lấy một : "Ấy, khoan hãy . Các gan lưng khác, mà gan cá cược với ? Có giống đàn ông đấy?".
Người cô túm lấy vội vàng hất tay cô thật mạnh, : "Tống Kỳ bắt là sự thật rành rành đấy thôi. Anh phạm pháp thì cảnh sát bắt gì? Cô tức giận cái gì? Chẳng lẽ cái cành cao của cô sắp gãy nên cô cay cú ?".
Mấy cô y tá cạnh Khanh Khanh thì thầm to nhỏ, một trong đó rõ ràng là đẩy bia đỡ đạn, cô mạnh dạn hỏi: "Chị Khanh Khanh, Tống Kỳ chia tay với chị ? Chị sốt sắng gì?".
Khanh Khanh tao nhã, vuốt tóc mái chẳng hề rối chút nào của , trêu chọc: "Cô bé ngốc, cãi là chia tay ? Mấy chiêu trò của tình nhân mà em cũng , thảo nào ế mãi thế. Sau học hỏi chị vài chiêu, đảm bảo sớm thoát kiếp độc ”.
Trong lúc cô chuyện với cô y tá nhỏ, hai gã đàn ông lặng lẽ chuồn mất.
Khanh Khanh theo bóng lưng lủi thủi của bọn họ, hừ một tiếng, lườm nguýt một cái.
Một cô y tá khác buông lời móc mỉa: "Thế nhỡ chuyện của Tống Kỳ điều tra mãi xong, chị cứ đợi mãi , thế thì thành gái ế già đấy”.
Khanh Khanh cô , lạnh lùng đáp: "Tống Kỳ sẽ sớm thôi. Anh đang dốc sức phối hợp với cảnh sát điều tra, là nghi phạm”.