Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 302: Tiện Đường (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-03 15:29:04
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

còn gì để để hỏi nữa, gian trong xe trở nên yên tĩnh. Vài phút , Lý Thụy Dương đột nhiên hỏi: "Có cần giúp cô tìm tung tích bố cô ?".

Tại ? Tại quan tâm đến bố như ?

, đáp.

Tay khua nhẹ một cái vô nghĩa vô lăng, : "Chẳng lẽ cô tò mò ông ?".

lắc đầu: "Không tò mò”.

Anh "ừ" một tiếng, hỏi: "Mười mấy năm nay cô vẫn luôn sống một ?".

kết thúc chủ đề nên đùa: "Nếu là sống với 'nửa ', liệu dọa c.h.ế.t ?".

Anh bật thành tiếng: "Lưu Bảo Châu, con cô những lúc xù lông nhím lên, cũng thú vị phết đấy”.

liếc . Anh tươi, cả toát lên vẻ thư thái, lông mày giãn , còn cảm giác căng thẳng như cung lên dây lúc nữa.

Thế nên cũng đáp: "Cảnh sát Lý, con những lúc dễ chuyện, cũng thú vị phết đấy”.

Khi xuống xe ở cổng bệnh viện, thò đầu qua cửa sổ gọi với theo: "Lưu Bảo Châu”.

cúi qua cửa sổ, hỏi: "Lưu Bảo Châu, hôm nay nợ một bữa cơm ?".

lập tức thuận nước đẩy thuyền: "Vậy hôm nào mời ăn cơm”.

Anh lập tức nghiêm mặt hỏi: "Lưu Bảo Châu, 'hôm nào' mà cô là hôm nào?".

nghĩ ngợi chân thành đáp: "Hay là đợi bận xong đợt ”.

Lúc mới gật đầu lái xe rời .

Khi bước bệnh viện, ở hành lang cố tình ho khan hắng giọng thật to để thu hút sự chú ý của . ngước mắt lên , Hồ Lệ mở cửa phòng t.h.u.ố.c Đông y, ở cửa ưỡn cái bụng hề nhô lên của , dáng lãnh đạo ngoắc ngoắc ngón tay gọi .

vỗ vỗ má : "Đi với ai đấy? Mau khai thật ”.

Sau đó hạ thấp giọng với : "May mà Viễn của ở đây, chứ thì mũi cũng lệch vì tức mất”.

Chưa đợi kịp giải thích, trong khoa gọi cô . Hồ Lệ vội vàng : "Lát nữa đợi tớ ở ký túc xá nhé, đừng vội về trường”.

gật đầu hiệu thấy. Cô đóng rầm cửa sắt , trong khoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-302-tien-duong-2.html.]

nhanh chóng trở về ký túc xá, mở camera giám sát con búp bê lên. Lưu Nhã Lan vẫn về nhà, trong phòng khách cô giáo chủ nhiệm đang chơi cùng bé An An, cô giáo thỉnh thoảng lấy điện thoại xem giờ.

Lúc đang ở trong nhà vệ sinh thì tiếng mở cửa, chắc là Hồ Lệ đến.

Khi , Hồ Lệ đang đ.á.n.h tay Khanh Khanh, miệng lầm bầm: "Bảo Châu cố tình khóa cửa đấy. Nghĩa là cho khác xem, với tớ cũng như cả thôi, tìm chìa khóa gì?".

thấy Khanh Khanh lườm một cái rõ .

Hồ Lệ hớn hở gọi : "Bảo Châu, nhanh lên, mì gói, mau nấu mì gói cho tớ”.

Sau khi nấu mì xong, ba mỗi bưng một tô lớn xì xụp ăn.

Khanh Khanh : "Lưu Bảo Châu, mời cô về nhà ăn cơm. Thời gian do cô chọn”.

, hôm nào cũng .

Hồ Lệ nhạo cô : "Không bảo dạo nấu cơm cho ăn nữa ? Cậu định lôi Bảo Châu về cứu viện ?".

tò mò: "Sao dì nấu cơm cho cô?"

Hồ Lệ tít mắt kể: "À, dì chê dạo đào hoa của cô vượng quá, bắt cô ăn chay cho tịnh tâm đấy".

Khanh Khanh mắng yêu: "Cái trách tớ ? Quá quyến rũ là của tớ ?".

Hồ Lệ lấy điện thoại , quẹt vài cái đưa ảnh cho xem: "Nhìn , phi công trẻ đấy nhé”.

Sau đó hất cằm về phía Khanh Khanh: "Dạo em nhỏ bám cô dai như đỉa, là trúng tiếng sét ái tình với cô ngay tại bệnh viện, ngày nào tan cũng bên đường hát tình ca. Ôi chao, giới trẻ bây giờ lãng mạn ghê”.

ghé đầu xem, ừm, là một nhóc khá trai. phán: "Thực , tình chị em mới phù hợp với nhu cầu sinh lý của phụ nữ trung niên, đời sống t.ì.n.h d.ụ.c sẽ hòa hợp hơn”.

Hồ Lệ khanh khách, còn Khanh Khanh đập mạnh đôi đũa xuống bàn. Hồ Lệ lớn: "Bảo Châu, hài hước thật đấy”.

Mặt Khanh Khanh đen sì: "Lưu Bảo Châu, mồm miệng cô độc địa thế, cô mới là phụ nữ trung niên !".

Ơ kìa, tại ai nghĩ rằng đang phổ cập kiến thức khoa học một cách nghiêm túc nhỉ?

 

 

Loading...