Sáu giờ sáng, thức dậy ở nhà bà Ba. Sau khi chuẩn bữa sáng cho bà, về ký túc xá bệnh viện .
Cửa phòng bên cạnh vẫn im ắng, động tĩnh gì. rón rén trở về phòng .
Chín giờ hai mươi tám phút, Hồ Lệ đến đón . Tất nhiên, cô cùng chồng. Nghe Hồ Lệ , Khanh Khanh sẽ về trường cùng Tống Kỳ.
Vậy thì, nghĩ hai họ chắc là vấn đề gì nữa .
Hồ Lệ hết lời chê bai cách ăn mặc của . Cô mang đến cho một bộ quần áo mới, : “Giờ tớ chỉ thể ngắm mặc thôi”.
Rồi cô gọi Trình Bằng, đang định sang phòng bên cạnh, hiệu cho xem: “Anh xem, tuy dáng em hỏng , nhưng mắt vẫn còn . Bộ Bảo Châu mặc ?”.
Trình Bằng vẻ nghiêm túc hai giây: “Quần áo , nhưng Bảo Châu mặc thì cũng thường thôi. Không bằng vợ , Bảo Châu gầy quá”.
Hồ Lệ bật khúc khích. Ở nơi cô thấy, Trình Bằng vẻ mặt “thoát nạn” với , lập tức với nụ chân thành khi Hồ Lệ sang.
Lúc Trình Bằng xuống lầu , Hồ Lệ rỉ tai : “Thật tớ thừa, đang dỗ tớ cho vui đấy”.
Rồi cô mới lộ vẻ rầu rĩ: “Eo tớ to quá, quần áo váy vóc cũ mặc cái nào nữa. Làm bây giờ?”.
“Thế ăn thua gì. Rồi sẽ lúc bụng to đến mức thấy mũi chân ”. với cô như .
Cô tức giận véo một cái.
: “Thế chẳng đúng ý ? Chẳng vẫn luôn mong ngày thấy mũi chân ”.
Cô véo : “Người ngực, n.g.ự.c đó, hiểu ? Ai bụng bự ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-262-le-ky-niem-thanh-lap-truong.html.]
Rồi cô dùng giọng điệu thể tin nổi: “Bảo Châu, đang trêu chọc tớ đấy ? Hả? Cậu chuyện gì đúng ? Có đang yêu ? Tớ thấy mùi mờ ám nhé”.
Ngay khi cô định gõ cửa phòng bên cạnh, lôi tuột cô xuống lầu.
Buổi lễ chính thức diễn buổi tối, tại hội trường lớn của trường. các sinh viên từ khắp nơi trở về trường từ sớm.
Hôm nay, đến một phần tư bác sĩ trong bệnh viện xin nghỉ phép, bao gồm cả chủ nhiệm Lưu.
Là trường đại học y khoa hàng đầu khu vực, đây là niềm vinh dự của tất cả chúng .
Phòng học năm xưa vẫn như cũ. Kể cả ký túc xá. Chiếc giường tầng mà từng ngủ, bây giờ là một cô bé xinh xắn đeo kính đang ở. Góc nhỏ từng , vẫn đang đó.
Bạn cũ lâu ngày gặp , thì ôm chầm, thì la hét, thì ôm nức nở. mỉm , lặng lẽ quan sát tất cả.
Thầy Đan già nhiều. Vì bệnh tình của cô, thầy cũng chịu ít dằn vặt. khi thấy , thầy vẫn sảng khoái, trêu chọc mặt cả lớp: “Lưu Bảo Châu, thầy với cô của em đ.á.n.h cược, để thầy xem thầy thắng ”.
Thầy hỏi ngay mặt : “Em một , cùng... nhà?”.
Khi một , thầy thất vọng kêu lên: “Ôi trời, thua cô của em . Thật tình, Lưu Bảo Châu, em thể học hỏi chút truyền thống nào của thầy ?”.
Thầy chép miệng than thở: “Nghĩ năm xưa, thầy cưa bông hoa nhất của trường đấy. Sao em kế thừa cái 'y bát' của thầy chứ”.
Đợi xong, khi chỉ còn hai thầy trò ở góc lớp, thầy mới quan tâm hỏi: “Bảo Châu, cô của em cứ lo em ế đấy. Em cố gắng lên, đừng để cô lo lắng!”.