Trong lòng như bão tố cuộn trào. bao giờ... từng gặp một nào như , một đối xử với mà hỏi han nguyên nhân, cũng chẳng màng đến đúng sai.
cúp máy, cố gắng bình tĩnh , với bác tài xế taxi rằng đồ để quên ở bệnh viện, cần lấy.
Chiếc taxi đưa trở bệnh viện con đường nhá nhem tối. Khi qua khu vực hẻm Khánh Xuân 2, thể rõ tình hình bên trong.
Gió đêm mang theo hương thơm thoang thoảng, dịu dàng xoa cái oi bức và ngột ngạt của ban ngày. trong ký túc xá, chờ trở về.
Tầng sáu của tòa nhà đối diện vẫn yên ắng. Chiếc điện thoại “cục gạch” cũng động tĩnh gì. Lâm Khải ? Bố đang gì?
chỉ lướt qua họ trong giây lát. thể kiềm chế mà nghĩ về đàn ông hôm nay.
Anh trở về lúc 10:03 phút tối. thấy tiếng bước chân cố ý thật nhẹ qua cửa phòng , trở về phòng của , tiếng chìa khóa tra ổ.
mở cửa phòng , gõ cửa phòng .
Khi bước , móc từ túi quần hai chiếc camera, đặt lòng bàn tay . Anh như thường lệ: “Bảo Châu, em mệt lắm ? Sao ngủ sớm ”.
Anh hề kể công, cũng hỏi han, cứ như thể đây chỉ là một món đồ chơi tiện tay mua ở ven đường mang về cho .
Đôi môi ươn ướt. lao tới, c.ắ.n lên đôi môi đó. , chỉ yên tại chỗ, cất tiếng hỏi: “Em cần giải thích ?”.
Anh lắc đầu: “Nếu là dối thì cần ”.
Rồi : “Bảo Châu, ăn mì với nhé. Tống Kỳ ở bên cứ uống rượu, uống nước no , giờ đói quá”.
Đêm đó, ngủ ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-251-toi-muon.html.]
Sáng hôm , qua máy lén Lý Hạo Vũ cuối cùng cũng nhận điện thoại từ sở cảnh sát. Trong điện thoại, cảnh sát thông báo cho thông tin của Lưu Nhã Lan, rằng chị đang phối hợp điều tra một vụ án, tạm thời thể về nhà. Anh với tư cách là nhà thể đến thăm, còn tình tiết cụ thể thì tạm thời thể tiết lộ.
Cúp máy, Lý Hạo Vũ tức giận đập vỡ một chiếc cốc. thấy tiếng thủy tinh loảng xoảng rơi xuống đất.
Cuộc thanh tra nội bộ của công ty sẽ kết quả sáng nay, và sẽ thông báo cụ thể trong một cuộc họp. Đây là cuộc điện thoại thứ hai nhận .
Anh thậm chí còn chẳng tâm trạng dỗ dành con cái. khi đến công ty, đến bệnh viện một chuyến để tìm A Lễ, em vợ .
thấy dùng giọng điệu ôn hòa, từ tốn dụ dỗ: “A Lễ, em luôn khác với bố . Chị em rốt cuộc đang gì? Chị cảnh sát bắt , tại em ở trong cốp xe? Hai rốt cuộc đang gì?”.
Anh nhận câu trả lời, chỉ sự im lặng kéo dài.
vẫn đeo chiếc túi đen .
Khi bước đại sảnh khoa cấp cứu, thấy một quả bóng bay hình “Vô Diện” đang lơ lửng từ xa, buộc lan can hành lang.
liếc thu ánh mắt. bước khoa, cầm cốc nước, về phía phòng t.h.u.ố.c Đông y. Đi ngang qua quả bóng bay, vươn tay gạt nhẹ nó. Vừa , chị y tá ở phòng t.h.u.ố.c Đông y tan ca đêm qua, gọi từ xa: “Bác sĩ Lưu nhỏ, đến khoa chúng tìm chủ nhiệm Lê ?”.
“ừ” một tiếng cho qua, : “Quả bóng bay đặc biệt thật. Treo ở đây ban đêm đáng sợ ?”.
Chị y tá cũng bối rối: “ , tối mà đột ngột ngẩng đầu lên thấy cái thì cũng rợn ”.
Chị dừng một chút: “ mà, tối qua gì . Chắc đứa nhỏ nào mới buộc lên đây thôi?”.
Có là bố ? Ông cuối cùng cũng đến tìm ? Ông đang ở ?