Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 240: Cô ấy say rồi + Chương 241: Cái chết của Trân Châu

Cập nhật lúc: 2025-11-29 16:50:42
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng kịp về phòng, Lê Trí Viễn mở cửa.

Trông mệt, trán lấm tấm mồ hôi, thở dốc. Anh chỉ mở hé cửa: “Bảo Châu, chứ? Có cần gọi Tống Kỳ đến đón Khanh Khanh ?”.

Khanh Khanh đang yên, thấy thế, đột nhiên kích động. Cô giằng , chạy đến cửa phòng Lê Trí Viễn, túm lấy cổ áo : “Hai lên giường ?”.

vội lao đến bịt miệng cô . Cô giãy giụa “ư...a..”.

với Lê Trí Viễn: “Xin , chắc Khanh Khanh say quá ”.

. Lưu Bảo Châu, cô đừng giả tạo nữa!”. Khanh Khanh hất tay , hét lên: “Cô tưởng cô bình tĩnh, nhưng thực cô là đồ lòng sắt đá, chẳng coi ai gì. Cô tưởng cô lý trí, nhưng thực cô là đồ m.á.u lạnh...”.

đập tay bức tường bên cạnh: “Lưu Bảo Châu, cô là một kẻ đáng thương…”.

lảo đảo: “Cô căn bản quan tâm đến khác, cô là một con rắn độc!”.

Các phòng khác bắt đầu bật đèn.

Lê Trí Viễn đang gọi cho Tống Kỳ. Khanh Khanh sang giật điện thoại. vội lao đến ôm eo cô kéo . Khanh Khanh ném túi xách, hai tay bám khung cửa phòng Lê Trí Viễn. đành dỗ: “Ngoan nào, về ngủ , mai đau đầu đấy”.

Khanh Khanh chịu, cứ ầm lên.

Cửa phòng gần nhất mở , một cô y tá trẻ thò đầu : “Bác sĩ Lưu, ạ? Cần giúp gì ?”.

“Không... , cảm ơn em”. vội xin .

Khanh Khanh càng tức: “ ! Có ...”.

bấu chặt vai : “Lưu Bảo Châu, cô nhà tan nát, cô bảo ? ! Chuyện lớn! Chuyện lớn thể bỏ qua!”.

kéo tay cô : “Khanh Khanh, về phòng, …”.

nhà. Lưu Bảo Châu, tại cô, tất cả là tại cô. Bố đúng, cô là đồ gieo họa!”. Khanh Khanh giằng tay , vung lên...

Chát!

Một cái tát giáng xuống mặt .

Thật , cô tay nhanh, cũng mạnh, thể né . Chỉ là, tại lúc đó yên.

Lê Trí Viễn hét lên một tiếng, lao khỏi phòng, nắm lấy cổ tay Khanh Khanh: “Khanh Khanh, đừng quậy nữa! Tống Kỳ đến cổng bệnh viện ”.

Dưới nách trái của ... là một cây nạng. Ống quần bên trái... trống rỗng.

Đây là đầu tiên, chống nạng... xuất hiện mặt đồng nghiệp.

Anh kéo Khanh Khanh phòng , đóng sầm cửa , ngăn cách những ánh mắt tò mò bên ngoài.

Khanh Khanh ngã xuống ghế, lạnh lùng , Lê Trí Viễn đang đưa tay lên sờ má .

lùi hai bước, lắc đầu.

Khanh Khanh “Xì” một tiếng, hỏi Lê Trí Viễn: “Lê Trí Viễn, ... mặt là loại ?”. Cô liếc : “Anh quyến rũ trai , quyến rũ ...”.

Lê Trí Viễn ngắt lời: “Khanh Khanh, em say . Ngày mai tỉnh , em sẽ hối hận”.

Khanh Khanh khẩy: “Hối hận? hối hận lắm. Tại ngày đó cho cô phẫu thuật? Tại gọi Khanh Thụy về nhà? hối hận c.h.ế.t ...”.

: “... hối hận! hối hận tát chị . cũng hối hận vì cướp đàn ông của chị . cướp hết. Cướp hết những đàn ông thích chị ...”.

Cửa phòng... lặng lẽ mở . Tống Kỳ đó, mặt đen sầm.

 

Chương 241 – Cái C.h.ế.t của Trân Châu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-240-co-ay-say-roi-chuong-241-cai-chet-cua-tran-chau.html.]

Tan học buổi chiều, Trân Châu nhận lá thư Lý Hạo Vũ gửi từ tay Lưu Nhã Lan. Cô thở dài, giọng đầy khó xử:

“Lan , sắp thi cuối kỳ . Lần tớ cũng , đừng mấy chuyện nữa. Muốn đỗ trường đại học ở Bắc Kinh miệng là xong. Thời gian thư, thà thêm một bộ đề, củng cố môn yếu sẽ thực tế hơn, hơn ?”.

Lưu Nhã Lan bĩu môi, bóp nhẹ mũi bạn mặt quỷ:

“Biết , thưa cô giáo. Cậu bảo đây là lá thư cuối cùng trong học kỳ , nhất định lời . Mọi chuyện cứ đợi lên đại học tính”.

Cô kề sát vai Trân Châu, tò mò hớn hở: “Mau mở coi , xem gì?”.

Trân Châu lắc đầu: “Lan , tớ nghĩ đừng chuyển thư giúp nữa. Chúng vẫn là học sinh, nhiệm vụ của học sinh là học…”.

Giọng cô nghiêm túc hiếm thấy: “Cậu thi Đại học Y khoa Hiệp Hoà Bắc Kinh khó cỡ nào ?”.

Lưu Nhã Lan níu tay cô lắc lắc: “Biết mà, lắm lời ơi. Mở xem ”.

Trân Châu mở thư, đôi má hồng lên từng chút một. Lưu Nhã Lan lập tức giật lấy, tự :

“Trời ơi! Cậu khi hai nghiệp đại học sẽ cầu hôn , để trở thành cô dâu hạnh phúc nhất đời. Cậu còn tự tay thiết kế váy cưới cho nữa… Lãng mạn c.h.ế.t mất”.

“Ơ? Cậu hẹn tối nay gặp sân thượng tầng thượng của trường”.

Lưu Nhã Lan ngạc nhiên: “Cậu ?”.

“Không. Tối nay tớ chắc về muộn. Con heo nhỏ ở nhà một sẽ sợ. Tớ . Cậu giúp tớ một tiếng, bảo đừng chờ”.

Lưu Nhã Lan xụ mặt: “Tớ cái loa truyền tin của hai nữa ”.

“Thôi mà, phiền thêm cuối”.

Trân Châu chắp tay năn nỉ. Rồi cô mỉm Nhã Lan bước khỏi phòng, xuống bàn, tiếp tục bài. Sách vở và đề thi chất cao như núi.

Không lâu , Lưu Nhã Lan . Cô ghé sát tai Trân Châu thì thầm bí mật một hồi lâu. Trân Châu nhột né, kéo trở về. Rồi sắc mặt Trân Châu chợt trầm xuống.

Tối hôm đó, Trân Châu giường cùng “con heo nhỏ”, hai chị em chuyện về tương lai. Trân Châu háo hức tưởng tượng cảnh đó cầu hôn khi cô nghiệp, lãng mạn như trong thư. Đợi đến khi con bé ngủ say, cô nhẹ nhàng bước khỏi nhà.

Còn ?

ở ngay phía chị.

cố hết sức gào lên: “Chị! Đừng ! Chị ơi … Chị ….!”.

tiếng hét của hề lay động chị. Chị cứ thế mà . hoảng loạn, lao tới ôm lấy chân chị, lóc van nài: “Chị ơi đừng … là bẫy đấy… Lưu Nhã Lan lừa chị… Bách Vinh Tề sẽ hại chị… Chị ơi xin chị… …”.

vô ích.

chỉ thể trơ mắt chị bước trường, lên cầu thang, tới sân thượng… bước con đường bao giờ trở .

bật choàng tỉnh. Gối ướt đẫm nước mắt.

Đêm qua, Tống Kỳ đến đón Khanh Khanh. Khi bế cô , đầu , định gì nhưng thôi.

Lê Trí Viễn cũng chẳng hỏi gì thêm, chỉ bảo nghỉ sớm chống nạng về phòng. Hình ảnh khập khiễng tối tăm hơn bất cứ lúc nào.

khóa cửa, vội vàng mở chiếc túi đen.

Có năm tấm ảnh, giống những bức nhận , chỉ khác địa điểm. , rõ mặt trong ảnh: đàn ông chắc chắn là Bách Vinh Tề. Còn cô gái, từng thấy trong hồ sơ bố đưa xem. Khi đó chỉ là tấm di ảnh đen trắng: Lý Hạ, cô gái nhảy lầu tự t.ử ngay kỳ thi đại học, kết luận do áp lực thi cử quá lớn. Một tuần , cũng nhảy lầu mà c.h.ế.t theo.

Không ảnh của chị .

video của chị.

Còn cả video của Lưu Nhã Lan. Một đoạn ghi rõ cô và Bách Vinh Tề dàn cảnh thế nào để dụ chị từng bước bước bẫy của bọn chúng…

 

Loading...