Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 238: Hẻm Khánh Xuân 2 - Phần 7

Cập nhật lúc: 2025-11-29 16:50:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính là kẻ ẩn nấp từ đầu đến giờ.

Là đồng bọn của Lưu Nhã Lan? Anh định gì?

động đậy.

Chỉ trong ba giây, áp sát lưng Lưu Nhã Lan. Khi chị định đầu , vung tay, c.h.é.m một cú chính xác gáy chị . Lưu Nhã Lan ngã vật xuống, bất động.

Anh của Lưu Nhã Lan.

Trong bóng tối, thở phào một tiếng, dường như cuối cùng cũng thả lỏng.

Anh lưng về phía , cúi xuống nhặt cái máy , lấy xấp ảnh trong túi của Lưu Nhã Lan , nhưng lấy hết, chỉ rút vài tấm, nhét phần còn túi chị .

Anh bước phòng tối, chỉ một phút , tay cầm thêm một cuốn sổ nhỏ.

Vừa , lấy từ lưng một cái túi đen nhỏ, nhét hết thứ , kéo khóa. Anh thứ một cách căng thẳng nhưng trật tự. Xong xuôi, ngẩng đầu lên.

Lần , rõ. cuối cùng cũng thấy mặt thật của .

Thì ... là .

Anh nhanh chóng chạy về phía lối .

định chui , thì tiếng Tiểu Cương hớt hải chạy : “Anh Lý! Anh Lý! Anh chứ?”.

Tiểu Cương dọa cho khiếp vía khi thấy Lý Thụy Dương bất động, lao tới: “Anh Lý! Anh ?”.

Cậu hoảng hốt lay mạnh Lý Thụy Dương, một lúc mới nhớ , đưa tay lên mũi... xuống cổ... Sau đó, thở phào một : “Trời ơi, dọa c.h.ế.t em ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-238-hem-khanh-xuan-2-phan-7.html.]

Sau đó, mới nhặt đèn pin lên, quét một vòng, và hét lên khi thấy Bách Vinh Tề và Lưu Nhã Lan: “Vãi! Chuyện lớn !”.

Cậu cầm đèn pin sâu hơn.

Bóng đen vội lùi , di chuyển về phía . Tiểu Cương rút điện thoại gọi hỗ trợ.

Bóng đen đó lùi dần, lùi dần... đến ngay cửa hàng đang trốn.

Tiểu Cương gọi điện tới: “Anh Lý ngất ... rõ nguyên nhân, nhưng chắc ... Vẫn gọi cấp cứu ... Vâng... ...”. Cậu sắp đến đây ...

Viện binh mà đến, ai ...

Tim bắt đầu đập mạnh, lòng bàn tay nóng rực. Bóng đen đó lùi đến ngay mặt . Đột nhiên, xoay , áp sát cánh cửa, che kín tầm của .

Qua khe cửa, thấy mắt . Trong bóng tối, đôi mắt đó đang chằm chằm.

hít một lạnh.

mới nhận , còn ... thấy từ lâu. Thực , đến cả .

Anh mới thực sự là “bọ ngựa bắt ve, hoàng tước rình ”. Từ lúc bước , hành động của đều trong tầm mắt . cứ tưởng bình tĩnh hơn, nín thở hơn...

Thật , tiếng động đó là do cố tình tạo , để ở đây.

Anh khẽ lùi , để thể ngoài, nhanh chóng tháo ba lô, đặt xuống cửa, cực nhỏ: “Tìm cơ hội chuồn . Mang về cho bố cô”.

Qua khe cửa, đang . Lần đầu tiên, nhếch mép, thật tươi với .

 

Loading...