Thật ồn ào. Căn phòng ký túc xá nhỏ bé của Lưu Bảo Châu tới hai gã đàn ông to xác đang , mà ai ý định rời . Tống Kỳ và Lê Trí Viễn đối diện ở bàn ăn, mặt đối mặt.
Thật , Tống Kỳ đuổi theo Khanh Khanh đến đây. Anh cứ nghĩ tối nay sẽ là một đêm nồng cháy, đáng nhớ. Ai ngờ tắm xong, Khanh Khanh biến mất, điện thoại cũng mang theo.
Không hiểu , tìm phòng của Lê Trí Viễn. Việc đặt phòng khách sạn cho họ hàng hôm qua là do và Lê Trí Viễn cùng , nên phòng. ai trả lời.
Anh đoán, chỉ thể là ở chỗ Lưu Bảo Châu.
Quả nhiên, tìm thấy Lê Trí Viễn ở đây . Đương nhiên, gì bất mãn với Lê Trí Viễn. Nhà và nhà họ Lê là bạn bè lâu năm. Nhà họ Lê bao đời kinh doanh t.h.u.ố.c bắc, Lê Trí Viễn là duy nhất suýt nữa thì trở thành giáo sư đại học. Nhân phẩm của , Tống Kỳ tin tưởng.
Vậy, tin là Khanh Khanh?
Anh chỉ ngờ, phụ nữ đây trong mắt chỉ , thấy là mắt sáng lên, vui vẻ khi giới thiệu với bạn bè... bây giờ khiến cảm thấy... chút gượng gạo.
Cái cách cô bắt chuyện với Lê Trí Viễn khác gì cái cách cô bắt chuyện với ngày xưa?
Anh . thích cảm giác .
Lưu Bảo Châu trông gọn gàng, giống như chuẩn ngủ. Bộ đồ ngủ cô đơn giản đến mức... chắc cũng thèm mặc.
Mà Khanh Khanh từ phòng tắm bước , cũng mặc một bộ y hệt, khác xa vẻ tinh tế, cầu kỳ thường ngày. Khanh Khanh ngơ ngác: “Sao... đều ở đây?”.
Lưu Bảo Châu đưa một cái áo khoác cho Khanh Khanh. Hai chị em mặc đồ ngủ giống hệt , khoác áo giống hệt , tóc tai bù xù, mặt mộc... Nhìn kỹ, cũng bốn, năm phần giống .
Tống Kỳ : “Anh đến tìm em, Viễn đến tìm Bảo Châu”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-225-on-ao-nao-nhiet.html.]
Cuối cùng, Lưu Bảo Châu đuổi hết bọn họ ngoài, giữ Khanh Khanh .
Tống Kỳ sang phòng Lê Trí Viễn một lúc. Anh hỏi: “Anh Viễn, với Bảo Châu... chốt đơn ?”.
Về chuyện , Tống Kỳ bất ngờ. Anh nhớ cái đêm xem mắt, cả hội đều ở bar Thất Ức, Lê Trí Viễn lúc đó cũng mặt.
Khi căng thẳng chuyện với Lưu Bảo Châu, Lê Trí Viễn cùng đám bạn xem kịch vui. Sao lúc đó ai nhận Lê Trí Viễn cũng ý ?
Lê Trí Viễn tháo chân giả , chống nạng, vòng quanh phòng. Tống Kỳ ngạc nhiên: “Anh dùng nạng từ khi nào thế?”.
Lê Trí Viễn kẹp nạng nách, cố gắng phối hợp với chân , ống quần bên trái trống rỗng bay qua bay , trông chút buồn . Tống Kỳ . Lê Trí Viễn ngược còn : “Biết thêm một kỹ năng cũng . Lỡ lúc cần, còn hơn là , chạy , chỉ trơ mắt ”.
Mặc dù Tống Kỳ “lúc cần” là lúc nào, nhưng thức thời hỏi nữa, mà chủ đề cũ: “Anh Viễn, với Lưu Bảo Châu, rốt cuộc là quan hệ gì?”.
, rốt cuộc là quan hệ gì?
Lê Trí Viễn cúi đầu uống nước, cũng đưa cho Tống Kỳ một ly: “Là quan hệ giữa mặt trời và hoa hướng dương”.
Hướng dương, vị đắng, tính bình, kinh can, giúp bình can, trừ phong, thanh nhiệt, lợi mật...
Có cô , cô là mặt trời, thể rời mắt. Không cô , cúi đầu, ai cả.