Mọi hò reo bắt Trình Bằng và Hồ Lệ hôn , họ theo. Mọi hò reo bắt phù dâu phù rể hôn , Khanh Khanh và Tống Kỳ... cũng theo. Mọi hò reo “hôn nữa ” thì Khanh Khanh sang, kéo đầu , ... hôn . Môi kề môi...
...
thật sự gián tiếp hôn Tống Kỳ, cảm giác ... khó tả quá.
giữa lúc đang vỗ tay hò reo, Khanh Khanh ghé tai , thì thầm: “Chúng ... coi như... huề”.
Câu ... quen quen.
đành lẳng lặng nhà vệ sinh, dùng khăn cồn lau miệng.
Lúc Khanh Khanh hỏi ở nhà Hồ Lệ, thợ trang điểm sơ ý gãy một thỏi son, Hồ Lệ đành giả vờ như thấy. Lúc đó : “Lâu quá , quên ”.
Thật vẫn nhớ. Đó là cuối học kỳ một năm ba, sắp nghỉ đông. Chính cũng hiểu ma xui quỷ khiến, hôn trộm Khanh Khanh lúc cô đang ngủ trưa. Khi đó, cô và 183 đang trong giai đoạn yêu đương nồng thắm.
Không lâu là sinh nhật , xảy chuyện của Lý Thụy Dương.
*****
Lúc từ nhà vệ sinh , thấy Khanh Khanh và Tống Kỳ, giữa tiếng hò reo hôn nữa.
Ờ...
đành chỗ khác.
Lê Trí Viễn giữa đám họ hàng, mỉm . vô tình bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của trai .
Tiệc tan, lúc và Khanh Khanh đang dọn dẹp đồ còn , Khanh Khanh hỏi: “Lưu Bảo Châu, cô gì ?”.
. Và cũng lờ mờ hiểu tâm lý của cô . Có khi nào... cô cũng giống năm đó?
******
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-224-dam-cuoi-cua-ho-le-phan-3.html.]
Trình Bằng và Hồ Lệ đặt phòng khách sạn cho họ hàng, cũng chuẩn phòng cho phù dâu phù rể. xong việc, vẫn bắt taxi về ký túc xá.
Tối qua, khi Lưu Nhã Lan tiễn nhà về, chị và em trai và ngoài nữa.
Lý Hạo Vũ từ tối qua rời nhà đến công ty, và về văn phòng, cứ chốc chốc chạy sang phòng ban khác. chắc việc kiểm toán đến , sẽ đối phó thế nào, và bố cách nào... hiểu.
Con búp bê Diệp La Lệ con gái chị ôm lên phòng ngủ, thể thấy cái giường công chúa màu hồng của con bé.
Lưu Nhã Lan và em trai chị sẽ gì? đang chờ xem màn kịch của vợ chồng họ.
Đang chuẩn ngủ, Khanh Khanh gọi ngoài cửa: “Lưu Bảo Châu, mở cửa!”.
Tính sổ với ?
mở cửa. Khanh Khanh vẫn mặc váy phù dâu, tay ôm bó hoa cưới mà Hồ Lệ “trao” cho.
Cô đẩy , lảo đảo bước , đá văng giày cao gót, vật giường , vùi mặt chăn, lẩm bẩm: “Lưu Bảo Châu, lấy đồ ngủ cho , ngủ ở đây”.
Khi đưa cô nàng say khướt nhà tắm, cửa tiếng gõ.
Lê Trí Viễn bước , cũng nồng nặc mùi rượu. uống bao nhiêu, nhưng mắt mơ màng, khẽ nhíu mày, lẩm bẩm: “Bảo Châu, ngờ ghen... với một phụ nữ”.
Sau đó, cũng cúi xuống... hôn phớt lên môi một cái, chỉ chạm nhẹ dứt ngay. Anh : “Thế ...”.
Cửa gõ. Lần là Tống Kỳ.
Anh hỏi: “Chị họ, Khanh Khanh ở đây ?”.
Rồi Lê Trí Viễn: “Anh Viễn, ... em phiền ?”.