Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 222: Đám cưới của Hồ Lệ

Cập nhật lúc: 2025-11-29 16:50:23
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

là tàn nhẫn. Mà thực tế phũ phàng là , những kẻ ích kỷ, m.á.u lạnh, tàn nhẫn, thường sống hơn những mềm lòng.

Đồng hồ reo lúc bốn giờ rưỡi sáng, bật dậy. Thợ trang điểm cô dâu mà hẹn cho Hồ Lệ sẽ đến lúc năm giờ rưỡi. Đoàn rước dâu sẽ đến lúc 9 giờ 18 phút, và 10 giờ 18 phút chú rể đón cô dâu, về nhà mới, đó mới đến tiệc cưới.

Khanh Khanh sẽ đảm bảo năm giờ rưỡi, Hồ Lệ tỉnh táo, xinh bàn trang điểm.

Lúc kéo cửa , Lê Chí Viễn đợi. Trong ánh bình minh, cả như tỏa sáng.

“Thật cần đưa , tự bắt taxi mà”. .

“Bảo Châu, ở riêng với em ít nhất một tuần . Được lái xe đưa em như hôm qua và hôm nay, thấy ”.

Anh khẽ nhíu mày: “Hay là... em gặp ?”.

trả lời thế nào, đành nhận lấy hộp cơm đưa.

“Hơi vội, chỉ tạm bánh trứng, em ăn tạm nhé”. Lê Chí Viễn dặn dò: “Ở tiệc cưới, em cứ rót nước lọc ly của . Bạn của Trình Bằng uống dữ lắm, nếu họ ép, em cứ dị ứng”.

dị ứng, tửu lượng cũng khá”. .

Anh bật , liếc : “Thật , mặt đây là một 'tửu tiên'“.

Thật , và Khanh Khanh đều uống khá. Chắc là giống bà ngoại. Hồi bà còn khỏe, mỗi bữa đều uống một ly rượu nếp.

Bà thường , rượu nếp nó ngọt, chẳng độ cồn gì, lòng khổ, thì tự tìm chút ngọt ngào cho .

Đối với một góa chồng từ năm 35 tuổi, một nuôi ba đứa con, thì đây là cách bà tưởng nhớ ông ngoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-222-dam-cuoi-cua-ho-le.html.]

*****

nhà, Khanh Khanh từ cửa sổ: “Ở chung ký túc xá thích thật nha, lửa gần rơm…”.

Mặt cô ngược sáng, giọng điệu bình thản, ít nhất là giống đang mỉa mai, cứ tạm coi là đùa giỡn.

Hồ Lệ căng thẳng đến mức ăn nổi thứ gì. Bữa sáng chuẩn , cô động đũa. May mà mang bánh trứng đến, lúc xe cố ý để dành cho cô . Quả nhiên, cô vui vẻ ăn một miếng, nhất quyết ăn nữa.

Thợ trang điểm bắt đầu việc. Hồ Lệ chỉ cần yên. Lớp váy cưới trắng tinh bồng bềnh khiến cô trông như một nàng công chúa nhỏ, nhẹ nhàng mà tinh tế.

Khanh Khanh đưa bộ váy phù dâu ủi phẳng cho . Ngạc nhiên , đó chính là bộ mà Lê Chí Viễn chọn, cái bộ mà cô từng chê hết lời. Và chỉ một bộ , bộ .

Khanh Khanh gọi : “Lưu Bảo Châu, đây, tô cho chút son”.

Hôm nay cô thật lạ lùng, trang điểm đậm, ngay cả phấn cũng đánh.

Hồ Lệ đang mím môi, rõ chữ: “Hai cũng trang điểm , xinh một chút, tớ đùa đấy”.

Khanh Khanh “chép” một tiếng: “Tớ trang điểm thì gì khác ? Không cần trang điểm vẫn slay trường. Chỉ là tớ thích thôi”.

thấy Hồ Lệ đảo mắt lườm cô , và cô cũng lườm .

Hai bà cô ba mươi tuổi, thật ấu trĩ.

đồ xong, Khanh Khanh lấy son , một tay nâng cằm , cúi đầu hỏi một câu khiến hóa đá ngay tại chỗ: “Lưu Bảo Châu, năm ba đại học nghỉ đông năm đó, cô lén hôn ... cảm giác thế nào?”.

 

Loading...