Lý Thụy Dương thật sự uất ức, uất ức đến mức đập đầu tường.
Trên chuyến tàu cao tốc đến thành phố công tác, cộng sự chọc cho tức xì khói.
Lúc đó, thắng nhóc Tiểu Cương, cộng sự của , một ván vật tay. Tâm trạng đang thoải mái, thì Tiểu Cương dội cho mấy gáo nước lạnh tan nát.
Tiểu Cương : “Anh thắng em thì gì mà oai? Đại đội trưởng , mỡ dâng đến miệng mà còn đường húp, đúng là đồ nhát cáy”.
Lý Thụy Dương tò mò: “Đại đội trưởng vụ gì? Cơ hội nào mà bắt ? Tỷ lệ phá án của cao nhất đội ? Đương nhiên, nếu kéo chân , thì còn cao nữa”.
Tiểu Cương khinh bỉ: “Ai thèm chuyện phá án? Anh chuyện nghiêm túc . Chuyện nghiêm túc là gì? Là mau chóng chốt đơn bác sĩ Lưu Bảo Châu !”.
Lý Thụy Dương nghẹn họng, cãi , một lúc mới hỏi: “Sao... đại đội trưởng Lưu Bảo Châu?”.
Tiểu Cương bô bô: “Cả đội ai mà chẳng , đội trưởng Lý Thụy Dương bác sĩ Lưu dọa cho mấy câu sợ mất mật. Biệt danh mới của bây giờ là 'Lý Nhát' đấy”.
Lý Thụy Dương dự cảm lành, nhưng ngờ tệ đến mức . Khi hiểu Tiểu Cương đang chuyện gì, chỉ moi hết tim gan phèo phổi của , trụng nước sôi, nhét .
Bọn họ đang về đầu tiên gặp Lưu Bảo Châu ở quán bar, về chuyện “ thêm nữa” xe công vụ.
Tiểu Cương nắc nẻ: “Đội trưởng Lý, lẽ quên là xe công vụ lúc nhiệm vụ sẽ luôn bật chế độ ghi hình, ghi âm ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-207-ly-thuy-duong.html.]
Nói cách khác, bộ cuộc đối thoại và hình ảnh tối đó, ghi , và... nhiều xem.
“Đại đội trưởng , mỡ dâng tận miệng mà húp, ế là đáng đời”. Tiểu Cương tiếp tục xát muối.
Thực , lúc cả đội xúm xem, đại đội trưởng còn nhiều câu khó hơn. Câu chính yếu nhất, ngại dám kể. Đại đội trưởng : “Đàn bà chinh phục đàn ông là qua đường dày. Đàn ông chinh phục đàn bà, là qua đường... sinh lý. Thằng nhóc nhát thể tả”.
Tiểu Cương tiếp tục kích động: “Anh mà bỏ cuộc thật, là em tới công chuyện đấy nhé. Tiểu thịt tươi mặn ngọt như em là mấy chị gái thích nhất”.
Lý Thụy Dương vỗ gáy một cái.
Anh là xong . Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, dây dưa, là dứt khoát, nếu cứ lằng nhằng, giống đàn ông, còn khiến chán ghét.
Dạo bắt đầu xem mắt, dù trong cục mấy cô chủ động theo đuổi, đều từ chối. Làm cùng ngành, thành thì , lỡ thành thì khó xử lắm.
Lưu Bảo Châu... rốt cuộc gì ?
Lý Thụy Dương vẫn nhớ như in cái cảm giác tim đập hẫng một nhịp khi thấy cô trong đám đông. Anh thể kiểm soát ham gần cô.
Thật , khi gặp cô, cũng là khác. Mấy năm nay, cũng cơ hội tìm cô, nhưng tìm thì , vẫn nghĩ .