Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 203: Lưu Nhã Lan bất tử (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2025-11-27 09:58:43
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị khinh bỉ, dùng giọng điệu vui vẻ để những lời tàn nhẫn: “Một đứa thì ngây thơ nghĩ rằng dùng cái c.h.ế.t để chứng minh trong sạch. Một đứa thì ngây thơ nghĩ rằng là một con ngốc. Haizz...”.

Chị thở dài, vẻ “độc cô cầu bại”: “Ngây thơ thật”.

Chị hất cằm về phía xấp tài liệu: “Cho dù vấn đề tác phong quan trọng, kê của mấy cái tài khoản thì ? Mấy cái tài khoản đó quan trọng ? mà nộp lên tổng công ty của , nghĩ tù mấy năm?”.

Chị lật xem mấy tấm ảnh chụp ở bến xe: “Hay là... chịu đựng . Dù cũng chịu đựng quen , cũng thử xem. Chịu đựng mãi cũng thành quen. tiếp tục bà chủ tịch, tiếp tục dùng quyền đổi tiền, đổi tình. Đôi bên cùng lợi”.

“Tuy nhiên, căn nhà sang tên cho . Mỗi tháng, ngoài 5 vạn tiền sinh hoạt phí thì chu cấp thêm cho 2 vạn. Đó là tiền riêng của . Anh thấy ?”.

Lý Hạo Vũ thở hổn hển: “Cô coi là gì? Là thằng ngốc Lưu Dục Lượng đó ? Cô cứ nộp . Cô nộp thử xem. Không chỉ nhà, xe giữ , dựa mức tiêu xài của cô, cô tưởng cô thoát trách nhiệm liên đới ?”.

“Nếu chúng là cá mè một lứa, thì đừng hòng vứt bỏ như vứt một cái giẻ rách”.

Lưu Nhã Lan dậy, đến mặt Lý Hạo Vũ, lơ sắc mặt cực kỳ khó coi của , dịu dàng... chỉnh cổ áo và cà vạt cho : “Hạo Vũ, chúng cứ sống như đây, ? Anh giữ thứ , cũng giữ thứ . Tại cứ học theo Lưu Trân Châu, 'ngọc đá cùng tan', lợi ích gì ?”.

“Vậy cô cho , đầu tiên của cô rốt cuộc là cho ai? Lưu Dục Lượng? Hay Bách Vinh Tề? Cô lên giường với bao nhiêu thằng ?”. Lý Hạo Vũ ác độc ghé sát mặt chị : “Cô đúng là đồ liêm sỉ!”.

Lưu Nhã Lan đột nhiên phá lên , chị nghiêng ngả: “Hai mươi mấy năm mà giọng điệu của vẫn khá lên chút nào”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-203-luu-nha-lan-bat-tu-phan-2.html.]

Chị ha hả: “Ngay cả biểu cảm cũng y hệt cái đêm đó. Anh xem, mà soi gương xem. Anh câu đó buồn ? đáng tiếc, Lưu Trân Châu thì thể vì câu đó mà c.h.ế.t, chứ thì ”.

Chị xuống sofa: “Còn bao nhiêu thời gian đang chờ , còn bao nhiêu tiền đang chờ tiêu xài, dại gì vì mấy thứ phù phiếm đó mà c.h.ế.t”.

Chị gật đầu: “Nhớ chuyển sớm 60 vạn đó cho . Mẹ đang hối”.

Sau đó, chị dậy lên lầu, vươn vai: “Mai spa mới , mệt quá”.

Lên đến gần cầu thang, chị đầu : “Sáng mai nhớ đón hai đứa nhỏ tập huấn về. Con giao cho đấy, ngủ nướng, đừng ồn”.

Hai con , thật chẳng ai quan tâm đến Trân Châu. Họ chỉ quan tâm đến danh, đến lợi, đến địa vị, quan tâm xem thể lợi dụng ai, thể đổ tội cho ai...

Đương nhiên, đời , nếu còn ai quan tâm đến Trân Châu, chắc chỉ bố .

Vào cái đêm hơn 20 năm , như Lý Hạo Vũ , Lưu Nhã Lan đó gần đấy, ẩn trong bóng tối, theo dõi vở kịch do đạo diễn từ từ hạ màn. Chị A Lương lừa chị , “nam chính” đẩy chị đến bờ vực tuyệt vọng. Thậm chí, chị thể đó, chị ngã xuống ao. Chị hề hoảng sợ, hề tay cứu giúp. Sau đó, chị thản nhiên tiếp cận “nam chính”, trở thành “kẻ lợi”.

 

Loading...