Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 173: Lời của Hồ Lệ

Cập nhật lúc: 2025-11-26 11:05:10
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảm giác của Hồ Lệ về Khanh Khanh chia hai loại: một là lúc Khanh Khanh với Bảo Châu, hai là lúc Khanh Khanh với Bảo Châu.

Cảm giác Khanh Khanh của cô tinh tế. Đàn ông nhiều khi nhận , nhưng phụ nữ thì nhạy bén.

Bảo Châu đang chậm rãi xử lý miếng bít tết, giống như một con heo nhà nuôi mãi mà khá lên, tức tối véo tay nó một cái: “Con heo c.h.ế.t bầm, chỉ ăn!”.

Sau đó, cô Khanh Khanh đang khéo léo xoay xở giữa Tống Kỳ và Lê Trí Viễn, bèn đảo mắt trợn trừng.

Trình Bằng và Lê Trí Viễn lớn lên cùng một khu. Hợp đồng cung cấp vật tư y tế của Trình Bằng với bệnh viện cũng là do Lê Trí Viễn giới thiệu.

Tống Kỳ và Lê Trí Viễn thế nào cô , nhưng nhờ Lê Trí Viễn, Trình Bằng và Tống Kỳ cũng coi như là bạn bè thể chuyện.

Tống Kỳ năm đó ngầu đến mức nào, lúc cô mới thực tập . Có bao nhiêu thực tập sinh trẻ tuổi cố gắng giành trái tim của Tống Kỳ, và bao nhiêu thất bại t.h.ả.m hại, cô cũng . Ngay cả bây giờ, vị trí của Tống Kỳ trong lòng mấy cô y tá trẻ vẫn là một.

Thực tế, Khanh Khanh xứng với Tống Kỳ. Trong ba bọn họ, Khanh Khanh là xinh và nổi bật nhất.

Cô chỉ là thích Khanh Khanh coi Bảo Châu như một con ngốc. Mà trớ trêu , con heo c.h.ế.t bầm Bảo Châu , đúng là một con ngốc thật.

Điều cho Hồ Lệ trẻ trung xinh cảm giác xót xa như bà già, giống hệt chủ nhiệm Lưu: Con bé thế , khéo ế mất.

cô hiểu Bảo Châu. Bảo Châu thật sự bao giờ nghĩ đến việc kết hôn. Cô coi đàn ông là điều nên trong cuộc sống. Nhiều nhất thì trong mắt cô , đàn ông chỉ là… sản phẩm do phụ nữ tạo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-173-loi-cua-ho-le.html.]

Bảo Châu xứng đáng yêu thương.

Hồi đại học, cô may mắn ở cùng phòng ký túc xá tám với Bảo Châu. Cô nhớ lúc nhà xảy chuyện, cô nửa đêm gọi điện trong sợ hãi, cô cũng sợ mất hồn mất vía, năng lộn xộn. Mấy khác trong phòng đều giả vờ ngủ, chỉ Lưu Bảo Châu, ở xa nhất, cả năm mới với cô vài câu, lấy điện thoại từ tay cô, chỉ vài câu, hướng dẫn cô giữ cho bố cô ở tư thế nào, tìm khăn nhét miệng phòng c.ắ.n lưỡi, giúp gọi 115. Bảo Châu luôn bình tĩnh, lý trí, còn cô ngay cả địa chỉ cũng rõ ràng.

Sau đó, Lưu Bảo Châu thức cả đêm đưa cô xin phép quản lý, xin phép chủ nhiệm lớp, đưa cô đến bệnh viện, giải thích cho cô và các kết quả xét nghiệm và phương án điều trị. Trong lúc hai con cô gì, Bảo Châu sắp xếp thứ thỏa.

Từ đó về , ngay cả bố cô cũng , con bé ngoài lạnh trong nóng, là thể kết giao. Cho nên bao năm nay, cô bám dính lấy Bảo Châu, trở thành bạn duy nhất của cô .

Cô thật lòng mong Bảo Châu hạnh phúc. Nếu ai dám phá hoại, cô sẽ tha cho kẻ đó. Ví dụ như Khanh Khanh.

Sau khi Khanh Khanh nhiều reo hò vỗ tay với Tống Kỳ và Lê Trí Viễn, lúc thì khen Tống Kỳ hiểu rộng, lúc thì như cô gái mới yêu mà trầm trồ khen Lê Trí Viễn chín chắn, trọng... lặp lặp , Hồ Lệ thật sự nhịn nổi, đ.â.m cho Khanh Khanh một nhát: “Khanh Khanh, dù cũng sắp là chồng , đừng mà rắc thính lung tung nữa”.

Câu dứt, Trình Bằng bật , mặt Khanh Khanh thì đen , Tống Kỳ liếc Khanh Khanh đầy ẩn ý. Còn Lê Trí Viễn, ánh mắt chỉ dán con heo đang cắm mặt bàn ăn .

Chỉ con heo đó, con heo đáng ghét đó hề gì, vẫn ung dung gặm bít tết.

Hồ Lệ chỉ vỗ cho nó một phát c.h.ế.t tươi.

 

Loading...