Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 168: Căn nhà của Khanh Khanh

Cập nhật lúc: 2025-11-25 11:17:05
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khanh Khanh về đến nhà khi trời quá muộn. Khanh Thụy ngủ, giống như một đứa trẻ, ngủ sớm và ngủ ngon.

Đèn ở cửa vẫn sáng, cô vẫn đang đợi cô như ngày, bất kể cô về sớm muộn.

Căn phòng trọ , từ khi , dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp. Trên bàn là bó hoa hồng mà Khanh Khanh thích nhất, là Tống Kỳ tặng.

Căn nhà cũ lâu ai ở. Có lẽ từ khi bố mất, ai về đó nữa.

Thật Khanh Khanh từng nghĩ đến việc bán căn nhà cũ, mua một căn hộ mới, đỡ thuê.

đó cũng là nơi cô lớn lên, ở đó chỉ ký ức, mà còn sự ràng buộc. Cuối cùng, Khanh Khanh nỡ.

Hôm qua, cuối cùng cũng đến chuyện căn nhà. Khanh Khanh và Tống Kỳ sắp cưới, bán nhà, lấy tiền cho Khanh Khanh của hồi môn. Bà , khi bà còn sống, bà còn hoạt động thì Khanh Thụy sẽ là gánh nặng. Lời Khanh Khanh nghi ngờ. Từ nhỏ, tình yêu thương cô nhận luôn nhiều hơn Khanh Thụy.

Ngày hôm , Khanh Khanh nghỉ. Cả nhà ba quyết định về nhà cũ xem, liên hệ với môi giới bán nhà.

Đi qua ngã rẽ nơi Khanh Thụy gặp tai nạn, Khanh Khanh cúi đầu. Cô như vẫn thấy vũng m.á.u lớn loang lổ ngày đó.

Đẩy cửa bước , như thể đẩy mở cả ký ức. Đây là nơi cô và Khanh Thụy lớn lên. Những ngày tháng tươi đó như những hạt bụi lơ lửng trong ánh sáng, từng cảnh, từng cảnh, cần cố nghĩ cũng hiện mắt.

Cô bất giác về phía phòng tắm. Khanh Thụy chạy lăng xăng trong phòng, kéo cây chổi, giả vờ phù thủy như hồi nhỏ. Chỉ điều, hình bây giờ so với lúc đó, quá “khổng lồ”.

Nhân lúc sang phòng khác dọn dẹp đồ cũ, cô kéo Khanh Thụy đến cửa phòng tắm đang đóng: “Khanh Thụy, hôm đó... ở đây... rốt cuộc gì?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-168-can-nha-cua-khanh-khanh.html.]

Khanh Thụy giằng tay , chơi với cây chổi.

Cô kéo mạnh: “Anh cho em ! Anh, đang trộm ? Anh”.

Khanh Thụy “Oa oa” kêu loạn lên, đẩy cô . Cô cũng dùng sức, giữ lấy tay , ấn đầu khe cửa: “Anh, đang trộm ?”.

Khanh Thụy la lớn hơn, tiếng “Oa oa” kinh động đến . Thấy , Khanh Khanh mới buông tay.

“Con đang , Khanh Khanh?”. Mẹ ôm Khanh Thụy đang nũng trong lòng. Thân hình lớn như , dù biểu cảm ngây thơ nhưng hành động nũng vẫn khiến Khanh Khanh thể chịu nổi.

“Con thử xem... nhớ ?”. Khanh Khanh xuống sofa, thản nhiên . Một yêu sạch sẽ như cô quên mất lớp bụi dày sofa.

“Con cũng tình trạng của Thụy Thụy thể khá hơn . Dù nó lớn, cũng chỉ là một đứa trẻ sáu, bảy tuổi”.

Mẹ mệt mỏi : “Con hà tất ép nó”.

Khanh Khanh gì. Chính cô cũng hiểu đang gì, nhưng hiểu tại trong lòng luôn một cảm giác phẫn uất thể nên lời.

Sau khi dỗ dành Khanh Thụy, xuống bên cạnh cô. Khanh Thụy tưởng sai, cũng rón rén gần, dựa vai cô, khiến cả cô nghiêng về phía . Anh nặng bao nhiêu, vẫn như một đứa trẻ, lí nhí gọi: “Em gái...”.

Trong tiếng gọi đó, Khanh Khanh đột nhiên bật . Một gia đình vốn dĩ đang yên ấm... tại đột nhiên thành thế ?

 

Loading...