trở về ký túc xá, đầu óc trống rỗng. giường, ngơ ngẩn hồi lâu, nghĩ gì cả, mà cũng như nghĩ nhiều.
Lúc giao ca, thấy Lê Trí Viễn. Anh thong thả bước dọc theo bồn hoa của bệnh viện, hướng về phía sảnh, cách quá hai mét. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, sạch sẽ. Những bông mẫu đơn nở rộ trong bồn hoa khẽ đung đưa khi ngang qua, và gần như ngửi thấy mùi hương của chúng.
Hoa thược dược, nụ hoa thể dùng thuốc, thông kinh hoạt huyết, trị bế kinh, huyết khô, khí hư...
Anh vẫn đội mũ và đeo khẩu trang, cũng như vẫn mặc áo cổ cao. thời tiết bắt đầu nóng lên, cả tuần tới đều sẽ như . Thời tiết thành phố thật kỳ quái, và chúng dường như lạc lõng giữa thời tiết mùa .
Vừa sảnh chính, một tràng tiếng xé lòng vang vọng. Không chỉ một . Ở góc sảnh, và con gái đang ôm nức nở. Người bố mặt cột, ngẩng đầu lên cố nuốt nước mắt trong.
nhận cô gái trẻ đó. Xem , kết quả xét nghiệm.
Trên đời , chỉ mong mỏi hạnh phúc bình dị, mong mỏi ngày mai và tương lai. những nguyện vọng giản đơn cũng thể tan vỡ khi dốc cạn gia tài.
Trong bệnh viện, ngày nào cũng . Có vì con, vì yêu, vì bố , vì chính bản .
Còn , khỏe mạnh. Không cao huyết áp, tiểu đường, mỡ máu, đau dày, viêm gan, nhức đầu, mỏi chân...
Người suy sụp mấy đêm đợi ngoài phòng khám. Chị cầu xin chuyện với con gái , vì con bé vẫn chuyện với chị, thỉnh thoảng chỉ với bố vài câu bâng quơ. Chị chuyện gì xảy , và chị sợ... sẽ .
từ chối. Đây là phạm vi công việc khả năng của . rước phiền phức.
chị kéo tay , quỳ xuống đất.
vội vàng kéo chị : “Chị cũng vô ích. là ngoài, con bé sẽ chia sẻ bí mật với . Có lẽ chị nên tìm giáo viên chủ nhiệm”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-163-mot-gia-dinh.html.]
Chị sững sờ: “Tìm giáo viên? Lỡ như... lỡ như cô giáo giữ bí mật, các bạn khác đều , chẳng là hại nó ?”.
Chị trạc tuổi Lưu Nhã Lan, nhưng trông tiều tụy hơn nhiều.
Chị tìm một xa lạ, một sẽ phán xét con gái , nhưng thể khiến con bé tin tưởng. Chị , chị chỉ nghĩ .
Chị lớn tuổi hơn , ngừng lời , cầu xin . Thật đáng thương cho tấm lòng cha !
hẹn chị sáng mai, khi khám bệnh xong sẽ đến phòng của con gái chị. Chị gần như lập tức rơi lệ, cảm ơn rối rít, khi còn liên tục xác nhận xem giữ lời . bất ngờ nếu sáng mai chị sẽ canh ngay cửa phòng .
Trên đời , nếu ai đó thể vì một khác mà vứt bỏ thứ, kể cả thể diện và lòng tự trọng, thì đó chắc chắn là một .
Quả nhiên, sáng sớm hôm , chị đợi ngoài cửa.
vẫn mặc áo blouse cùng chị đến phòng bệnh. Vì sự riêng tư, họ chọn phòng đơn.
bước , đóng cửa , ngăn chị ở bên ngoài.
“Em còn nhớ ?”. cố gắng mỉm hiền hậu nhất thể.
“Dạ nhớ, bác sĩ”. Cô bé lễ phép trả lời.
“Bác sĩ là 'viện binh' em mời tới ?”. Cô bé hỏi.