Chị cau mày, tay rời vô lăng ôm lấy bụng. thể thấy tiếng ruột kêu ùng ục bên trong.
“Chắc là tối qua lạnh, đau bụng quá”.
Chị : “Gần đây nhà vệ sinh nào ?”.
“Năm phút nữa là đến bệnh viện , chị nhịn ?”. hỏi.
“Không ”. Chị nhăn nhó, vẻ mặt đau đớn.
“Vậy chị rẽ ở đây, đường nhỏ đầy một phút là nhà vệ sinh công cộng”. chỉ đường.
Con đường nhỏ bên , chỉ một cái camera hỏng. vì cách đây lâu, Khanh Khanh qua đây mất ví, lúc báo cảnh sát mới phát hiện camera nào hoạt động.
Chúng cùng xuống xe. nhắc chị khóa cửa cẩn thận, cùng chị đến cửa nhà vệ sinh. Khi chị vội vã lao , : “Chị, em về nhé, bệnh viện giao ca”.
Sau khi chắc chắn chị trong, và thấy tiếng... ồ ạt, trở xe, cúi xuống, lấy thứ chuẩn sẵn, luồn tay qua khe hở của bánh xe, nhét nó rãnh của vành bánh xe.
Sẽ ai chằm chằm vành bánh xe cả. Chỗ đủ kín đáo, nhưng cũng nhiều nhược điểm. Ví dụ như thể duy trì quá lâu, bánh xe tốc độ cao thời gian dài nó thể rơi . , mấy ngày tới chắc chắn bọn họ sẽ gặp .
Một nhược điểm nữa là góc hạn chế, qua khe hở của vành xe, thể sẽ lúc rõ.
còn hơn .
Sau khi rời , mở màn hình giám sát, về phía bệnh viện, theo dõi cả hai camera.
Khoảng sáu, bảy phút , Lưu Nhã Lan xách túi , rửa tay ở bồn nước bên ngoài, vội vã .
Sau đó, chị từ đầu xe bên vòng qua trái, biến mất khỏi màn hình camera bên ngoài. Camera bên trong xe vang lên tiếng mở và đóng cửa, tiếng sột soạt của quần áo. Chị ghế, thở phào một tiếng nhẹ nhõm.
Tốt , lắp xong một cái nữa. chỉ còn một mục tiêu cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-152-thuoc-phat-huy-tac-dung.html.]
về đến bệnh viện, Hồ Lệ đang đợi ở cửa khoa.
“Xảy chuyện lớn như , về ký túc xá nghỉ ngơi?”.
Rồi cô há hốc mồm : “Không lẽ mặc bộ dạng ngoài đấy ?”.
cúi xuống, thấy quần ngủ và dép lê, thảo nào Lưu Nhã Lan tiết kiệm.
Không kịp giải thích, vội chạy về đổi đồ.
Lúc khỏi ký túc xá, bất giác ngẩng đầu lên. Phía bên , một quả bóng bay Pikachu màu đỏ đang bay phấp phới.
“Con gái ngoan, nếu thấy quả bóng bay màu đỏ ở vị trí , tan , thì đến căn phòng cuối cùng bên , tầng sáu”. Đó là lời bố .
Bây giờ là lúc giao ca. Ông nghĩ tan ? Hay là sáng mai tan hẵng đến?
gọi cho bác sĩ Hồ, mong cô trực một tiếng rưỡi.
Bác sĩ Hồ : “Sau chuyện hôm nay, vốn dĩ định cho em nghỉ tối nay . Hay là em nghỉ ngợi , chị trực luôn một thể”.
Bác sĩ Hồ chỉ trẻ hơn hai vị chủ nhiệm vài tuổi, trực liền hai ca chắc chắn sẽ kham nổi. cảm ơn rối rít, hứa sẽ một tiếng rưỡi, thẳng đến điểm hẹn.
cầu thang bộ, leo cầu thang một mạch tới tầng sáu. Đây là một khu nhà cũ, bên trong tối tăm, ẩm thấp, đèn cảm ứng ở mấy tầng lầu đều hỏng.
đưa tay gõ cửa. Cửa mở từ bên trong.
Bố nghiêm nghị : “Bảo Châu, đừng tìm Lưu Nhã Lan nữa. Nó là một nguy hiểm, còn nguy hiểm hơn cả Bách Vinh Tề”.