Cảnh sát đến nhanh. Họ lấy lời khai ngay tại phòng khám.
Sự việc phức tạp. Người chồng tái hôn giải thích là do say rượu, cố ý. Người phụ nữ trẻ vẫn đang giải thích cho gã, hoặc là để tự trấn an .
Đứa bé ngây thơ mút ngón tay, thấy , còn lau nước mắt cho , ôm dỗ “ đừng ”.
Một đứa trẻ ngoan như , đáng lẽ bố nâng niu trong lòng bàn tay, cưng chiều như một cô công chúa nhỏ.
lặp những gì đứa bé với mặt cảnh sát, và cũng giao kết quả kiểm tra cho họ.
sự việc sẽ đến , nhưng việc bắt buộc báo cảnh sát là trách nhiệm của một bác sĩ.
Con cái là điểm yếu của , cũng nên là áo giáp của họ. Vì con, thể quên mất bản cũng chỉ là một cô gái yếu đuối.
Ca trực đêm nay quá bận, ít nhất là ca mổ cấp cứu. Lúc vắng , lặng lẽ đeo tai , mở camera trong xe Lưu Nhã Lan.
Buổi chiều hôm đó, chị lái xe từ khu biệt thự đến con phố ven hồ. Đây là nơi tập trung các thương hiệu quốc tế, cũng hai khách sạn năm lộng lẫy. Điểm đến của chị là ở đây.
vì là phố bộ, nên chấm đỏ biểu thị chiếc xe của chị dừng ở một bãi đỗ xe tự động. thấy tiếng mở cửa đóng cửa xe. Sau đó, trong camera là một mảng yên tĩnh c.h.ế.t chóc, ngay cả tiếng xe khác cũng .
Rồi im lặng kéo dài.
Bố , chồng của Lưu Nhã Lan điều đến thành phố , là lý do, ít nhất là một nửa công lao của ông. Ông cụ thể thế nào. Ông Lưu Nhã Lan và Bách Vinh Tề mất hết tất cả những gì chúng đang : tiền bạc, danh dự, tình , tình yêu...
Bố rút lui, sống thật , việc thật . Ông còn kết hôn sinh con, một cuộc sống bình thường và ấm áp nhất, sống hạnh phúc cho cả phần của Trân Châu.
, như đủ ?
Năm đó, Bách Vinh Tề lợi dụng phận giáo viên thực tập, dụ dỗ các nữ sinh. Đã phát hiện ít nhất bốn cô gái, còn nạn nhân nào khác ?
Gã giọng khàn gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-146-rot-cuoc-la-cua-ai.html.]
Lưu Nhã Lan lừa chị bẫy, là tự chị chủ động, là do Bách Vinh Tề sai khiến?
Tại A Lương đến tìm chị khi chị c.h.ế.t? Họ gì? Tại chị ngoài với ban đêm? Sau khi ngoài gặp chuyện gì?
Còn quá nhiều nghi vấn!
cố nhớ khuôn mặt của Lâm Khải ở quán bar, và khuôn mặt của gã đàn ông hút t.h.u.ố.c trong ảnh, thể nào ghép họ một. Có lẽ cần xem tấm ảnh cho kỹ.
Trong camera đột nhiên tiếng động. Có mở cửa xe, một giọng đàn ông vang lên: “Em thể đừng quậy nữa . Em xem em , như một con mụ điên, ho gì ?”.
Người ở ghế phụ đôi giày da sáng bóng, bằng giọng khinh khỉnh.
Lưu Nhã Lan gào lên: “ quậy? Là quậy ? Anh như con mụ điên, là ai biến thành thế ? Không là và con yêu tinh đó ?”.
“Anh cãi với em, em về . Về nhà ”. Người đàn ông, chắc là Hạo Vũ, chồng Lưu Nhã Lan.
“Anh còn tìm nó? Hả? Sao trơ trẽn . Anh tưởng nó yêu thật , nó yêu tiền của thôi”. Lưu Nhã Lan gào lên.
Chị dường như từ ghế lái lao qua vì thấy ánh sáng trong xe chao đảo. Chị nghiến răng: “ gì với ? Hả? gì với ?”.
“Lưu Nhã Lan, nể mặt con cái cho em thể diện. Đừng tưởng hôm qua em gặp ai”. Hạo Vũ .
“ gặp ai cũng vô liêm sỉ bằng . Anh leo cả lên nó , là ch.ó động đực ?”. Chị hét.
“Em thể diện lắm nhỉ. Đừng tưởng . Em xem là ai? Em còn lôi Trân Châu lá chắn ? Trước đây , nhưng bây giờ, chẳng lẽ còn ?”. Anh hét lên.
Nghe tiếng hét của , bật thẳng dậy.