Vừa về đến phòng khám, bác sĩ Triệu với giọng trêu chọc, rằng lúc ở đây, nhiều tìm .
hỏi là ai, vì thấy tới. Có Lê Trí Viễn, và cả của cô bé t.h.a.i ngoài t.ử cung lúc .
Lê Trí Viễn đợi bên ngoài để chuyện với đó .
Chị xin , buồn bã hỏi: “Bác sĩ, nên báo cảnh sát ?”.
thể trả lời chị. Chuyện vượt quá phạm vi trách nhiệm của bác sĩ.
chị đang hoang mang. Con gái chị chịu kẻ , chồng chị thì trách móc chị. Chị khác , con gái còn nhỏ chị giảm thiểu ảnh hưởng nhất.
Thật lòng mà , chị là một tồi. Chị là hình ảnh thu nhỏ của hàng ngàn con gái ở tuổi dậy thì. Trong thời đại mà quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c và nạo phá t.h.a.i ngày càng trẻ hóa, những như sẽ chỉ ngày càng nhiều.
Dù bạn dạy con gái vô cách tự bảo vệ, nhưng chẳng mấy bậc cha dạy con trai thế nào để hại con gái nhà khác. Hầu hết nhà con trai đều nghĩ: “Dù nhà là con trai, chịu thiệt là nó!”.
Còn những cô gái trẻ hiếm khi hiểu phá t.h.a.i ở độ tuổi quá trẻ rốt cuộc ý nghĩa gì.
chỉ thể khuyên chị về chuyện với con gái.
Lê Trí Viễn vẫn luôn đợi bên ngoài. đối mặt với . Vì đoán sẽ gì. Sau khi tan , gọi cho hai cuộc, .
Sau khi rời , : “Bảo Châu, ít nhất hãy máy, cho em an ”. Sự lo lắng của là thật lòng.
thật sự cần sự quan tâm của khác. chỉ yên việc của , ai quấy rầy.
Vì , : “Lê Trí Viễn, là dọn về , còn hơn là để dọn !”.
Về cơ bản, chúng là hai liên quan.
giả vờ như thấy sự thất vọng rõ rệt trong mắt . ngoài cửa bao lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-145-co-le-nen-don-nha.html.]
Anh thấy , bộ mặt xinh là , mà điều, cũng là .
Một bà trẻ đẩy cửa bước , y tá ghi là đau bụng bên . bảo cô xuống, cô khóa trái cửa phòng cầu xin: “Bác sĩ, dùng thông tin của để lấy . , phiền cô khám cho con gái ”.
Đứa bé trong lòng cô , ước chừng chỉ 4 tuổi, vẻ mặt ngây thơ, mệt mỏi gục lòng .
Âm hộ sưng đỏ, cửa vết xước, màng trinh vết rách mới ở vị trí 3 giờ và 6 giờ...
Trong lúc cô thanh toán tiền khám, hỏi đứa bé vài câu, ngần ngại báo cảnh sát.
Khi cô , báo cảnh sát, cô lập tức bế đứa bé lên định bỏ . khóa cửa phòng, với cô : “Nếu cô chuyện gì xảy , cô sẽ rằng việc đưa con bé bây giờ cũng chẳng giải quyết gì”.
Cô : “Không cần cô lo, để chúng ”.
lắc đầu: “Tình huống , nếu báo cảnh sát, là phạm pháp!”.
kiên quyết: “Cô đừng khó !”.
Thật sự, bất kể cô lý do gì, bao nhiêu bất đắc dĩ thì cô là bức tường thành cuối cùng của đứa bé . Cô bảo vệ nó thì cô mong ai sẽ bảo vệ nó?
Cảnh sát sắp đến , cô cuống lên, giằng lấy áo , xông ngoài. Đứa bé trong lòng vẫn bám chặt lấy cổ , nó căn bản chuyện gì xảy , lẽ trong nhận thức của nó, đây chỉ là một trò chơi vui.
Nhìn trẻ đang bên bờ vực sụp đổ, : “Cô , loại chuyện hoặc xảy , hoặc xảy vô ”.
Cô ôm chặt con, cuối cùng sụp xuống, bật nức nở.