Lê Trí Viễn vẫn liên tục nhấn mạnh: “Bảo Châu, đây còn là theo dõi nữa, đây là bắt cóc. Không thể lơ là nữa, Bảo Châu, em , thật sự...”. Anh hít một thật sâu, tiếp nữa.
im lặng một lúc, hỏi: “Sao theo?”.
Lê Trí Viễn Bảo Châu với bộ dạng thê thảm, thương tích đầy , cảm thấy may mắn đến mức nào khi quyết định theo cô.
Mà Bảo Châu lẽ sẽ bao giờ , trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi đó, lòng rối như tơ vò, nóng như lửa đốt.
Từ cuộc chuyện tối hôm , Bảo Châu bắt đầu lẩn tránh , cả.
Đêm đó, ở cầu thang, Bảo Châu từng bước lên lầu khi tên cảnh sát hôn. Cô dừng quan sát một lúc, đó, Lê Trí Viễn cũng xem, và phát hiện chiếc camera Bảo Châu đặt ở đó.
Bảo Châu cũng đang đề phòng một , một nguy hiểm. Tình cảnh của cô hề an như cô . nếu cô , cũng ép.
Tuy , vẫn âm thầm đưa cho đội trưởng bảo vệ khu chung cư một khoản tiền nhỏ, chỉ cần báo cho động tĩnh của Lưu Nhã Lan. Anh cách nào quên ánh mắt lạnh lùng của Lưu Nhã Lan Bảo Châu hôm đó.
Thế nên, Lưu Nhã Lan ngoài từ sáng sớm, và Bảo Châu còn ngoài sớm hơn, ngay khi tan ca đêm.
Chuyện bình thường!
Nhất là khi thấy hộp cơm đặt cửa phòng Bảo Châu hất văng hành lang, càng cảm thấy gì đó .
Nhờ vị trí đắc địa của tiệm thuốc, buổi chiều, thấy Lưu Nhã Lan xuất hiện bên ngoài bệnh viện ba , lái chiếc xe đón Bảo Châu mà là một chiếc xe màu đen. Lần thứ ba, gần đến giờ tan , Lưu Nhã Lan rời khỏi xe. Khoảng mười lăm phút , một đàn ông đeo khẩu trang, đội mũ, mở cửa xe và lên xe, còn Lưu Nhã Lan thì , để đàn ông đó ở canh giữ ở bệnh viện.
Gần như cùng lúc đàn ông khởi động xe, Lê Trí Viễn thấy Bảo Châu mặc đồ chạy bộ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-136-sao-anh-lai-den.html.]
Giờ mà xuống hầm lấy xe thì quá mất thời gian. May mà thấy Tống Kỳ ở cổng bệnh viện, Tống Kỳ đang xe chán nản đợi Khanh Khanh tan .
Thế là đưa chìa khóa xe của cho Tống Kỳ, lái xe của Tống Kỳ .
Anh nhận tình hình , lái xe bám theo, gọi điện cho Bảo Châu mấy cuộc, nhưng điện thoại cô luôn tắt máy.
Anh chỉ thể bám theo chiếc xe đen từ xa. Giữa dòng , tìm thấy Bảo Châu, mất dấu cô nên chỉ thể bám chặt chiếc xe đen.
Khi thấy chiếc xe đen tắt đèn pha và lái quảng trường Trung Ương, cảm giác nguy hiểm tột độ khiến rút điện thoại định báo cảnh sát.
, hình ảnh Bảo Châu với đôi mày nghiêm nghị hiện lên, nghĩ đến phản ứng của cô, cuối cùng gọi. Anh cũng tắt đèn xe, âm thầm bám theo.
Sau đó, thấy đàn ông cầm d.a.o găm, giắt thêm cây gậy chích điện lưng, dọc theo vỉa hè. Rồi thấy Bảo Châu từ trong bóng tối bước , về phía gã đó.
Phải diễn tả cảm giác lúc đó thế nào? Anh gần như hét lên trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Giây phút đó, nỗi sợ hãi và hối hận nhấn chìm. Lẽ nên báo cảnh sát sớm hơn. So với sự an của Bảo Châu, việc cô ghét thích thì gì quan trọng chứ.
Chỉ cần cô an .
Và khi thấy Bảo Châu đá từ lưng, đầu tiên hận là một kẻ què. Tại mất nhiều thời gian hơn bình thường để một quãng đường ngắn như ? Nếu là bình thường, thể đến chỗ Bảo Châu nhanh hơn nhiều, và cô chịu đựng nhiều đau đớn như .
Nhất là khi cuối cùng ôm Bảo Châu đầy thương tích lòng, cảm xúc mãnh liệt đó như trói chặt , thể thoát . Anh nhận , bằng lòng bất cứ điều gì để đổi lấy sự an cho Bảo Châu, bất cứ điều gì.