Bố, bố thấy ?
Lưu Nhã Lan trong chiếc xe , nhưng chị sẽ nhận bố, A Lương cũng sẽ nhận bố. Bố, ở yên đó, đừng qua đây!
A Lương chạy về phía xe. Một lát , chiếc xe gầm lên trong đêm nhanh chóng phóng .
Bố, con an , bố an ? bóng trong bóng đêm, nở một nụ .
Có nhào đến bên , giọng gấp gáp và sợ hãi: “Bảo Châu, em ?”.
Anh vội vã lật , ôm lòng: “Bảo Châu...”. Mặt lấm lem, tóc dính đầy cỏ và lá cây, cả bùn đất.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe vì hoảng hốt của , mềm nhũn trong vòng tay , : “Lê Trí Viễn, vũ khí của đặc biệt thật đấy!”.
Lúc mới thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng , kéo đầu tựa n.g.ự.c , thở hổn hển. thể rõ tiếng tim đập loạn xạ, cảm nhận lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Nơi thật . Xảy động tĩnh lớn như mà kinh động đến những nên kinh động.
Thật là một nơi để tay, nghĩ m.ô.n.g lung.
Trong bóng tối, ai bước tới. Tốt !
Lê Trí Viễn lẩm bẩm: “Bảo Châu, hối hận , nên báo cảnh sát”.
“May mà báo”. đáp.
Hai tay dần sức lực, chỉ cái chân chích điện là tê liệt, cảm giác.
Lê Trí Viễn đỡ dậy, lắp chân giả, lên, bế xe.
Anh khóa cửa, bật đèn trong xe, bộ dạng “ma quỷ” của cả hai hiện rõ mồn một.
“Bảo Châu, em là Lưu Nhã Lan ?”. Anh kiểm tra vết thương cho hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-135-bao-canh-sat-di.html.]
“Ừm, ”. , hỏi : “Sao theo?”.
Anh trả lời, chỉ chăm chăm xem xét vết thương của . Cánh tay đau rát do A Lương kéo lê, khớp vai chắc đau ít nhất một tuần, thể sẽ tụ máu, nhưng may là trật khớp.
Lưng cũng đau, chỗ gần m.ô.n.g A Lương đạp chắc ngày mai sẽ bầm tím một mảng lớn. , đều thể che .
Ngược , mặt và khóe miệng Lê Trí Viễn đều rách, m.á.u dính tóc, chảy xuống cổ áo. Trán và tai bên trái cũng rớm máu. Ngày mai, vết bầm tím sẽ hiện lên, lẽ sẽ khiến thể xuất hiện .
dường như cảm thấy đau, tay cẩn thận đặt lên cổ . Chỗ đó đang nóng rát, chắc đá sắc cứa qua. Cũng , mặc áo cổ cao là che .
Anh hỏi: “Bảo Châu, đau ? Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra nhé?”.
từ chối. Chỉ cần tìm một nhà nghỉ, gần đó hiệu t.h.u.ố.c là .
Anh đồng ý, quyết định đưa về nhà .
từ chối. Lưu Nhã Lan thấy biển xe của , mạo hiểm để lộ nhà .
Anh quyết định đến một căn hộ khác. ý kiến.
Anh lái xe thật chậm, rời khỏi quảng trường. lẳng lặng ngoài cửa sổ. Người đó, bố , vẫn trong bóng tối gốc cây cổ thụ, dõi theo .
Bố, yên tâm, con an .
Lê Trí Viễn thắt dây an giúp , lái xe hỏi: “Bảo Châu, báo cảnh sát !”.
Báo ? Không báo thì giải thích với thế nào đây?
Dưới ánh của , im lặng.