Bố 9 giờ tối gặp ở gốc cây cổ thụ ở quảng trường Trung Ương. ... mà tim như nhảy khỏi lồng ngực.
Năm 16 tuổi, bố rời xa . Giờ sắp 31 tuổi. Đã 15 năm trôi qua.
gọi cho Lưu Nhã Lan. gặp bố mới quyết định xem gì.
6 giờ tối, khỏi nhà, mặc bộ đồ chạy bộ gọn gàng, như một con cá luồn lách qua đám đông hòa biển .
đến đó đợi bố. Đợi ở đó vẫn hơn là đợi ở nhà.
Quảng trường Trung Ương tĩnh lặng, thỉnh thoảng vài vội vã qua. vô mường tượng từng chi tiết nhỏ nhất con đường ... nó dài bao nhiêu, cần bao nhiêu bước chân, mất bao nhiêu thời gian, khu vực nào camera, khu vực nào ngoài tầm ngắm. tưởng tượng trong đầu bao nhiêu cách để “mang” Bách Vinh Tề từ chỗ , đến tận nơi để kiểm tra từng kẽ hở thể xảy .
Bây giờ, ở đây đợi bố 15 năm gặp.
Những hàng cây cổ thụ im lìm, bóng cây đung đưa, gió vẫn xào xạc qua cành lá, lá cây đáp tiếng gió bằng một lời thì thầm nhẹ nhàng, dường như chúng đang : G.i.ế.c, g.i.ế.c, g.i.ế.c…
Bố ơi, mười mấy năm nay bố gì? Tại đợi lâu như ?
Tại chọn thành phố ? Làm bố chuyện? Bố từ khi nào?
Bố ơi, mau đến !
Bố gì? Sắp gì? Con cần chính miệng bố .
Chị ơi, chị cũng thấy ?
Còn hai tiếng nữa là đến giờ chị mất. Đêm đó, chúng ôm ngủ. Em ngủ say vì em ở trong vòng tay chị.
Biết bao đêm khi bắt em ngủ riêng, em đều ôm chăn ngủ vật vạ ngoài cửa phòng . Lần nào cũng là chị bế em về phòng chị.
Sau , em còn trông mong gì ở nữa. Chỉ cần chị bên cạnh là đủ.
Chị ơi, lúc đó, chị dằn vặt ? Chị nỡ xa em ? Lúc chị quyết định đến cái c.h.ế.t, trong lòng chị nghĩ gì? Trước khi , chị hôn em , giống như khi chị dỗ em ngủ mới rời ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-133-sao-co-the.html.]
Chị ơi, em nhớ chị lắm!
Trong đêm, một chiếc xe chạy tới, bật đèn, rẽ từ con đường về nhà Bách Vinh Tề. Một chiếc xe màu đen, lặng lẽ. Có là bố ?
dậy, chờ đợi bố về bên .
Có xuống xe, đóng cửa, về phía .
bước lên mấy bước.
Bất thình lình, hai luồng sáng rực từ bóng tối chiếu tới. Có hét lên: “Bảo Châu, mau chạy , nguy hiểm!”.
Là ai? Ai đang hét? Ai theo ?
Ánh đèn pha chói lòa, nheo mắt mới rõ đang tới.
Sao thể? Sao thể!
Người , mới xế chiều còn trơ mắt xếp hàng mua vé, chính đ.â.m ngã , phòng chờ...
Lưu Dục Lượng, A Lương...
Người phía vẫn gào lên: “Bảo Châu, mau chạy!”.
Muộn . Anh đến mặt, đeo khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt, vẫn mặc bộ quần áo hồi sáng. Trong tay là một con d.a.o găm.
Tao nhận mày, nhưng mày nhận tao!
lao về phía .