theo về bến xe phía Nam, sảnh bán vé để xếp hàng mua vé.
Anh định rời . Làm để thông tin của đây?
nhanh chóng cởi bộ đồng phục công nhân cây xanh đang khoác bên ngoài, nhưng vẫn đội mũ và đeo khẩu trang. tháo kính râm, bật sẵn chế độ video điện thoại.
Ngay lúc mua vé xong, rời khỏi quầy, bèn lao tới, cố tình đ.â.m sầm . Cú va chạm mạnh khiến ngã sõng soài đất, chứng minh thư và vé xe văng ngoài.
vội vã rối rít xin : “Thật xin , thật xin , nhặt lên giúp ...”. Vừa , cúi xuống nhặt giấy tờ, đảm bảo mặt chính của chứng minh thư hướng thẳng camera, chắc chắn thứ cần.
Rồi sang đỡ dậy: “Xin , bạn thương ở ? đưa đến bệnh viện kiểm tra nhé?”.
Anh nhăn nhó nén đau dậy, giật đồ của , càu nhàu: “Ui da, thì mở mắt chứ! Phải là ông già chắc gãy hết xương ”.
cúi gập : “Thật lòng xin , bất cẩn quá”.
Anh vóc trung bình, mặt gầy, đeo kính, giữa hai hàng lông mày hằn sâu nếp nhăn.
Thật lòng mà , ở cách gần như , cứ cảm giác hình như gặp ở đó . Chắc chắn gần đây, chắc hẳn là hồi còn nhỏ, nhưng thể nào nhớ .
Là hàng xóm cũ? Hay là bạn học cũ của chị? Có là trong tấm ảnh ba để cho ?
Không giống lắm. Người trong ảnh gầy hơn, mũi cao hơn, môi dày hơn một chút. cũng chắc là . Ánh đèn đêm thường các đường nét khuôn mặt rõ hơn, chẳng thế mà câu “ngắm mỹ nhân đèn”.
thể xác định .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-131-toi-khong-nho-ra.html.]
Nơi định đến là thành phố **, nơi sống năm 7 tuổi, nơi chị cả đời từng rời , nơi giam cầm chị cho đến c.h.ế.t.
Vậy mà bây giờ, trơ mắt biến mất ngay mắt.
Thế gian , gì công bằng!
23 năm , Bách Vinh Tề và gã đàn ông giọng khàn đó lợi dụng phận mà hãm hại ít nhất ba cô gái: chị , Lưu Nhã Lan, và em gái của A Lương. Chỉ chị dám báo cảnh sát, dám vạch mặt .
Vậy mà, Lưu Nhã Lan gì đó, khiến bài thơ xuất hiện, biến thành vết nhơ của chị , và trở thành chứng cứ giúp Bách Vinh Tề thoát tội.
Còn chị , lẽ ban đầu là mục tiêu của Bách Vinh Tề, hoặc cũng thể chị là mục tiêu, nhưng chị cho cơ hội. Chị Lưu Nhã Lan và A Lương gài bẫy.
Đêm đó, chị vui vẻ đến nơi hẹn, nghĩ rằng sẽ gặp bạn thầm mến. Có lẽ khi , chị chải tóc thật kỹ, chọn bộ đồ thích nhất, mang theo nụ e thẹn mong chờ, bước thẳng cái bẫy...
Và bây giờ, chỉ thể trơ mắt bỏ .
Anh đang hả hê, hả hê vì thoát sự trừng phạt của pháp luật.
Anh đang vui mừng, vui mừng vì con lớn, thi đại học, đậu trường điểm, tương lai sẽ rạng rỡ. Còn chị , mãi mãi thi đại học, mãi mãi đại học cùng con trai thích, và sẽ mãi mãi chờ ngày cầu hôn.
Cậu bạn trai mà chị tâm tâm niệm niệm, cuối cùng cưới Lưu Nhã Lan, sinh một trai, một gái...
Thế gian , gì công bằng!