Lê Trí Viễn cảm thấy ốm mất . Anh sắp phát điên lên vì ghen. Anh sợ chỉ cần mở miệng, những lời ghen tuông sẽ thể kìm nén mà tuôn trào hết. Vì , chọn cách im lặng về ký túc xá.
Sau giờ việc, cánh cửa phòng Bảo Châu đóng chặt, thực tâm lo lắng. Chiều nay, thấy Lưu Nhã Lan đến bệnh viện, và Bảo Châu bước xuống từ xe của chị . Điều Bảo Châu nhận là ngay lưng cô , ánh mắt Lưu Nhã Lan lộ rõ vẻ lạnh lẽo thấu xương. Ánh mắt Lê Trí Viễn, luôn âm thầm quan sát, bắt gặp trọn vẹn.
Lưu Nhã Lan hề ý với Bảo Châu, ánh mắt chị cô chẳng khác gì loài rắn độc đang rình rập con mồi.
Bảo Châu nhất định đề cao cảnh giác với đàn bà . còn kịp mở lời nhắc nhở thì Bảo Châu ngoài. Cô trang điểm kỹ lưỡng, tuy trang phục quá phô trương nhưng rõ ràng chăm chút, khác hẳn vẻ tùy ý thường ngày khi ở bệnh viện.
Chỉ là, ngờ rằng, chứng kiến cảnh Bảo Châu vị cảnh sát đưa về. Ngay tại sân vận động – nơi đón cô dự sinh nhật Hồ Lệ – thấy một nụ hôn nồng nàn, say đắm. nụ hôn đó, thuộc về cô và một đàn ông khác.
Anh thừa nhận, ghen !
Bảo Châu giống những khác. Cô thực sự quan tâm đến thái độ của ngoài. Trừ đồng nghiệp , ai thích ghét , cô hiếm khi để tâm. Thế nhưng, chính sự lạnh lùng của cô thu hút ánh của , và dĩ nhiên, cũng thu hút cả ánh của khác.
Anh những lời đồn đại về Bảo Châu và vị cảnh sát , cũng lờ mờ đoán câu chuyện "vắt chanh bỏ vỏ" mà vị cảnh sát đó từng nhắc tới là thế nào. Đó đúng là những gì tính cách của Bảo Châu thể . Cô bao giờ mang tâm lý là phụ nữ, là kẻ yếu cần ai chịu trách nhiệm. Bất cứ lúc nào, cô cũng thể tự chịu trách nhiệm cho chính .
Tuy nhiên, vẫn nhớ như in đầu tiên gặp Bảo Châu. Khi , cô ôm đứa trẻ ngây thơ mất , những giọt nước mắt lăn dài má cô - những viên ngọc trai khắc sâu trái tim từ đó.
Bảo Châu – như châu như ngọc. Cho dù thể sở hữu cô, thì cô vẫn xứng đáng bất kỳ ai nâng niu như châu báu.
Lê Trí Viễn lăn xe lăn đến góc phòng chật hẹp chẳng thể gọi là ban công. Cả căn phòng ký túc xá khi còn lớn bằng cái ban công nhà , nhưng vẫn cam tâm tình nguyện sống chui rúc ở đây. Chỉ bởi vì, trong gang tấc ngọn đèn bên phòng Bảo Châu vẫn còn sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-121-con-ghen-cua-anh.html.]
Anh nhớ đến đôi môi đỏ mọng đầy đặn của Bảo Châu tối nay, khẽ thở dài một tiếng thật thấp, gần như thấy.
Bỗng nhiên, thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Ai đến gõ cửa phòng đêm hôm thế ?
Ít nhất khi mở cửa, tuyệt đối nghĩ đó sẽ là Bảo Châu – mà đang ngày đêm mong nhớ.
Thế nên khi mở cửa, thấy Bảo Châu đang ngập ngừng phòng , vô cùng kinh ngạc.
Bảo Châu khoác áo ngoài, bên trong mặc đồ bộ ở nhà, chân dép lê, ngay cửa.
Anh vội vàng tránh đường mời cô . Bảo Châu dường như điều nhưng bắt đầu từ .
Lê Trí Viễn quyết định nhắc nhở cô : "Bảo Châu, chiều nay thấy em bước xuống từ xe của chị Nhã Lan . Chị tuyệt đối ý ”. Anh nhớ ánh mắt âm u của Lưu Nhã Lan lúc đó: "Em nhất định cẩn thận! Nếu thể, nhất đừng gặp chị một ”.
Sợ Bảo Châu tin, nhấn mạnh nữa: "Tóm , ánh mắt chị em chứa đầy dã tâm, em đề phòng…”.
Lời còn dứt, Bảo Châu cắt ngang: "Hôm nay việc, tình cờ gặp cảnh sát đường thôi, hẹn với ".
Trong lòng Lê Trí Viễn như một đóa sen bí ẩn, trong khoảnh khắc từ từ nở rộ. Anh kìm nở một nụ rạng rỡ, hỏi: "Bảo Châu, tại em giải thích với ?".