Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 114: Đừng để tôi ghét anh

Cập nhật lúc: 2025-11-23 15:07:31
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Dì kích động đến nghẹn ngào. Khanh Thụy cũng vỗ tay theo . thấy Viện trưởng Tống và vợ ông cũng đang vui vẻ vỗ tay.

Thật . Cả nhà cùng vui.

Sau khi tan tiệc, xe Lê Trí Viễn cùng về ký túc xá, bên ngoài vẫn đang mưa nhỏ, dự báo thời tiết cho đợt khí lạnh và mưa sẽ kéo dài thêm hai ngày nữa, đó trời sẽ quang đãng.

Chúng đều gì. Trong xe vang lên tiếng nhạc.

Mãi cho đến khi chúng một , một lên lầu đến cửa ký túc xá, cảm ơn Lê Trí Viễn, đó chuẩn mở cửa, Lê Trí Viễn đột nhiên kéo : “Bảo Châu, đợi ”.

Anh khá căng thẳng, kéo lưng , đó quỳ chân xuống, bật đèn pin điện thoại, từ khe cửa bên lộ một góc nhỏ của phong bì thư màu trắng, cúi sát xuống, cũng cúi sát xuống, một phong thư màu trắng cửa.

Anh che chở ở phía , nhận lấy chìa khóa từ tay mở cửa, bật đèn lên quanh một vòng, đó mới nhặt phong thư đất lên hiệu cho .

Bên ngoài bì thư trống , địa chỉ, điện thoại, tem, là cố ý mang đến tận phòng .

vội vàng mở phong thư , bên trong chỉ một bức ảnh.

Trong ảnh là một cô gái khỏa sàn, phía bục giảng, trong một lớp học bỏ trống. Nằm là một đàn ông cũng trần truồng, quần áo vương vãi xung quanh.

Mặt cả hai đều bôi mực che khuất các đường nét.

Sắc mặt lập tức đổi, cảm thấy m.á.u nóng xông thẳng lên mặt, khiến cảm thấy choáng váng, suýt nữa thì ngã.

Lê Trí Viễn ở phía đỡ lấy .

Lưu Nhã Lan! Chính là chị , ai khác!

Thật ghê tởm…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-114-dung-de-toi-ghet-anh.html.]

cảm thấy buồn nôn, cho nên nhịn mà nôn khan mấy tiếng. Lê Trí Viễn đỡ lấy , vỗ lưng , một tay nhận lấy bức ảnh trong tay . giật bức ảnh đè lên ngực.

bất cứ ai thấy bức ảnh . Vì thiếu nữ thể là chị Trân Châu của .

Lê Trí Viễn ôm chặt eo : “Bảo Châu, thấy . Đây chính là em nguy hiểm? Người tuyệt đối thể nào là bố em. Chúng báo cảnh sát ”. Anh lấy điện thoại .

vội vàng nắm lấy tay : “Đừng, đừng báo cảnh sát”.

“Bảo Châu, em tỉnh táo , thể nào là bố em, bố em thể nào gửi bức ảnh như thế cho em. Anh nghi ngờ là cùng một với kẻ tống tiền Lưu Nhã Lan…”.

Lê Trí Viễn nhấn mạnh, xoay , đối mặt với , : “Đây là một bức ảnh cũ… Đây chính là bí mật mà Lưu Nhã Lan liên tục bỏ tiền để giữ kín ? Có liên quan gì đến em?”.

“Lê Trí Viễn…”. hét lớn: “Đến đây là dừng , đừng xen nữa! xin đừng xen nữa”.

đôi mắt đầy lo lắng của , từng chữ một: “Đừng để ghét !”.

Thật sự, đến đây là dừng , ghét .

Chúng đều gì, im lặng đến cửa, mở cửa .

Lê Trí Viễn cũng gì nữa, cũng im lặng qua, im lặng đóng cửa , mặt : “Bảo Châu, đừng vội đuổi . Nếu đây là sự riêng tư em khác , hỏi”.

Anh thành khẩn và ấm áp: “Bảo Châu, đừng để chuyện cũ ảnh hưởng đến , đừng quá đồng cảm với Lưu Nhã Lan. Các em mười mấy năm gặp, chị câu chuyện gì em rõ, đừng vì tình nghĩa quá khứ mà dễ dàng xen chuyện như , đừng đặt vòng nguy hiểm. Em mới là quý giá nhất, đừng đối mặt trực diện, ?”.

Sau khi chị gái mất, một ai với những lời ấm áp và sâu sắc như , một dòng nước ấm luẩn quẩn trong lòng, tràn trong tim .

Anh đặt một tay lên vai , một tay lấy từ trong túi một chiếc hộp nhỏ: “Bảo Châu, tuy em tổ chức sinh nhật, vẫn chúc em sinh nhật vui vẻ”.

Anh mỉm , đưa chiếc hộp đến mắt , lặp nữa: “Sinh nhật vui vẻ, Bảo Châu”.

 

Loading...